Cố Thanh Chanh giật nảy mình, Lục Thời Yến trước đây đã kết hôn một lần rồi, hơn nữa còn có hai đứa con với vợ trước?
Đây là tái hôn với mình?
Mình phải làm mẹ kế của mấy đứa trẻ đó sao?
Cố Thanh Chanh cảm thấy CPU của mình sắp cháy đến nơi.
Trong đầu cô nhanh chóng suy nghĩ, sau đó thử tưởng tượng, nếu mình sống cùng hai đứa trẻ, chỉ cần chúng không quá nghịch ngợm.
Thì dường như cũng có thể chấp nhận được.
Ai bảo cô thích trẻ con chứ?
Có được kết luận này, Cố Thanh Chanh gật đầu: “Đúng lúc tôi sợ đau, không đau mà được làm mẹ đúng ý tôi rồi.”
Tảng đá lớn đè nặng trong lòng Lục Thời Yến đã rơi xuống, anh thở phào nói: “Hai đứa trẻ này đều là con của đồng đội tôi, thân thế rất éo le, lúc đứa thứ hai còn chưa ra đời thì ba của chúng đã hy sinh oanh liệt khi làm nhiệm vụ rồi.”
Mi mắt người đàn ông khẽ cụp xuống, suy nghĩ dường như lại quay về đêm đen đó.
Cánh mũi người đàn ông khẽ phập phồng, nói: “Mẹ của chúng vừa sinh xong không bao lâu thì mắc bệnh trầm cảm, không lâu sau cũng qua đời.”
Cố Thanh Chanh nắm được trọng điểm, hoá ra hai đứa trẻ này không phải con ruột của anh.
Anh chỉ giúp đồng đội nuôi nấng mà thôi.
Dừng một chút, Lục Thời Yến lại bổ sung: “Tuy chúng không phải con ruột của tôi, nhưng tôi cũng coi như con đẻ, không khác gì con ruột cả.”
Cố Thanh Chanh chấp nhận tin tức đột ngột này, cô bày tỏ mình sẽ cố gắng hết sức để hoà nhập, cũng sẽ cố gắng hết sức để chấp nhận hai đứa trẻ.
…
Gần bảy giờ, bên ngoài cổng nhà họ Lục lục tục vang lên tiếng còi xe.
Mẹ Lục dọn thức ăn lên bàn, nói: “Yến Nhi, ba con và ông nội con chắc về rồi đó, con ra xem đi.”
“Vâng mẹ.”
Còn bên kia, Cố Thanh Chanh tiếp tục giúp mẹ Lục dọn thức ăn lên bàn.
Đợi tất cả thức ăn đều được dọn lên bàn, ba Lục đi vào nhà đầu tiên.
Cố Thanh Chanh vội vàng gọi: “Chào chú ạ.”
Ba Lục lịch sự gật đầu: “Cháu là Thanh Chanh phải không? Chú là ba của Lục Thời Yến.”
“Vừa rồi Yến Nhi trên đường đã nói rõ mọi chuyện với chú rồi, cháu ở nhà họ Cố thật sự chịu khổ rồi.”
Cố Thanh Chanh liếc Lục Thời Yến một cái, không ngờ người này hành động nhanh thật.
Cô lễ phép nói: “Vì một vài lý do, đến tận bây giờ cháu mới đến thăm nhà, mong chú đừng tính toán với cháu ạ.”
“Đứa ngốc này! Cháu nói gì vậy!”, ba Lục trách yêu.
Cố Thanh Chanh lấy cây bút máy đã chuẩn bị sẵn ra: “Chú ơi, lần đầu gặp mặt, đây là quà cháu tặng chú, mong chú thích ạ.”
“Đứa nhỏ này, còn mang quà gì cho chú chứ.”
Ba Lục nhận lấy bút máy, trong lòng rung động mạnh, vì tính chất công việc, ông tiếp xúc với bút máy rất nhiều, cây bút này vừa cầm trên tay, là biết giá trị không rẻ!
“Cây bút máy này… là mang về từ nước ngoài đúng không?”
Cố Thanh Chanh không ngờ ba Lục sành hàng như vậy, cây bút này đúng là lúc cô tích trữ hàng, tiện tay mua lúc sang Châu Âu mua thịt bò thịt dê.
Cô tìm một cái cớ: “Đúng là sản xuất ở nước ngoài ạ, là bạn hồi nhỏ của cháu đi du học mang về từ mấy năm trước.”
Ba Lục là người mê bút máy, lập tức tìm một tờ giấy trắng, viết thử vài chữ lên trên.
Cố Thanh Chanh liếc nhìn, nét chữ sắc bén, phóng khoáng tự nhiên, nói là rồng bay phượng múa cũng không ngoa, giữa các hàng chữ toát lên khí thế hùng tráng.
Cố Thanh Chanh thật lòng khen ngợi: “Chữ của chú viết đẹp thật!”
Ba Lục trong lòng dâng trào, cây bút này viết phải gọi là trơn tru, đặc biệt là khi viết, lúc ngòi bút tiếp xúc với mặt giấy, mang lại một cảm giác khoan khoái từ trong tim, luôn khiến người ta cảm thấy, mỗi một linh kiện của cây bút này đều vừa khít hoàn hảo.
Ba Lục yêu thích không buông tay, khen không ngớt lời.
Mẹ Lục che miệng cười: “Thanh Chanh à, chú của cháu là vậy đó, vì chú ấy làm ở bệnh viện Nhân dân tỉnh, đặc biệt là lúc bình thường kê đơn thuốc, viết chữ bằng bút máy là chuyện thường tình, nhưng mà, ông ấy lại kén chọn, cứ nói bút máy ở văn phòng cầm không vừa tay, dì tìm khắp thành phố Giang cũng không mua được cây nào hợp ý, không ngờ hôm nay cháu ra tay lại là món quà lớn thế này, thảo nào ông ấy kích động.”
Lần này Cố Thanh Chanh tặng quà đúng ý người nhận rồi.
Đúng lúc này, ông cụ Lục cũng chống gậy đi vào.
Mẹ Lục, ba Lục: “Ba!”
Ông cụ Lục hiền hoà nói: “Vừa nãy ở ngoài cửa đã nghe thấy tiếng cười của các con rồi, có chuyện gì mà vui thế?”
Ba Lục giành nói trước: “Là Thanh Chanh, tặng cho con một cây bút máy, ba, ba xem, viết chữ mượt thật đó.”
Ba Lục giống như đứa trẻ đi khoe khoang khắp nơi, Cố Thanh Chanh cũng vừa hay xoay người lại.
Lục Thời Yến đứng bên cạnh ông cụ Lục, cô và ông cụ bốn mắt nhìn nhau.
Ông cụ Lục giật mình: “Đồng chí nhỏ?”
“Tư lệnh?”
Những người khác trong nhà họ Lục cũng kinh ngạc không kém, gần như đồng thanh hô lên.
“Hai người quen nhau?”
Ông cụ Lục lúc này mới phản ứng lại, hỏi Lục Thời Yến: “Đồng chí Cố là vợ chưa cưới của con?”
Lục Thời Yến gật đầu: “Vâng ạ, ông nội.”
Ông cụ Lục sảng khoái cười lớn mấy tiếng: “Ha ha ha! Đây thật sự là có duyên phận mà, các con nói xem có khéo không chứ?”
Cố Thanh Chanh cũng không ngờ, duyên phận thật sự rất kỳ diệu.
Ba người nhà họ Lục đều sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, vô cùng tò mò.
“Ba, ba nói đi mà, rốt cuộc là có chuyện gì vậy.”
Ông cụ Lục ngồi xuống sô pha, nói với Lục Thời Yến: “Còn nhớ chuyện ông nội nói với con trên tàu hoả lúc nãy không? Cô gái nhỏ đó, chính là đồng chí Cố.”
“Nếu không phải đồng chí Cố lanh lợi cẩn thận cung cấp manh mối cho ông, món đồ bà nội con để lại cho ông e là mất thật rồi.”
Ông cụ Lục nói ngắn gọn, tóm tắt lại đại khái sự việc, mẹ Lục nghe mà kích động, cô gái này, giống hệt Kiều Kiều, lanh lợi!
Bà vui vẻ nói: “Thanh Chanh khó khăn lắm mới đến thành phố Giang một chuyến, ba, chúng ta ăn cơm trước đã, cả nhà vừa ăn vừa nói.”
“Được, vừa ăn vừa nói!”
Cả nhà cứ thế ngồi vào bàn, ông cụ Lục ngồi ghế chủ vị, ba Lục và mẹ Lục ngồi một bên, Cố Thanh Chanh và Lục Thời Yến ngồi một bên.
Mọi người quây quần bên nhau, đầu tiên là theo thói quen hàn huyên chuyện nhà, sau đó ông cụ Lục nhắc đến chuyện hôn ước của Cố Thanh Chanh và Lục Thời Yến.
“Hai đứa bây giờ đều đã đến tuổi thực hiện hôn ước, đồng chí Cố, ông muốn hỏi cháu, có bằng lòng gả cho thằng nhóc thối nhà ông không?”
Cố Thanh Chanh không ngờ vừa vào đã chơi lớn thế này, cô đang định trả lời, ông cụ Lục nói tiếp: “Nhưng có một chuyện ông phải nói rõ với cháu trước, đồng đội của Yến Nhi trước khi mất đã giao phó hai đứa con mồ côi của cậu ấy cho nó, cho nên sau khi hai đứa kết hôn, cháu cần phải nuôi nấng hai đứa trẻ đó…”
Cố Thanh Chanh nói: “Tư lệnh, đồng chí Lục đã nói hết những chuyện này với cháu rồi ạ, cháu đồng ý.”
Mẹ Lục thở phào nhẹ nhõm, nói thật, bây giờ cô gái tốt bằng lòng gả đến làm mẹ kế thật sự không nhiều, đặc biệt là người như Thanh Chanh, vừa xinh đẹp lanh lợi, mẹ Lục đều cảm thấy thằng nhóc thối nhà mình không xứng với người ta.
Giữ vững nguyên tắc mau chóng lừa con dâu về nhà, bà vội nói: “Vậy nếu đã thế, hay là hai đứa sớm ngày kết hôn đi? Nhất là Yến Nhi cũng không còn nhỏ nữa, hai đứa thành gia rồi, chúng ta mới an tâm.”
Lục Thời Yến mím môi nói: “Chuyện này con thế nào cũng được, chủ yếu xem cô ấy.”
Quả bóng bị đá qua đá lại cuối cùng lại đá về phía mình, Cố Thanh Chanh nhìn ánh mắt của mọi người, không suy nghĩ nhiều, liền gật đầu đồng ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)