Muốn chết cũng không phải là kiểu này, nhân viên công vụ vừa nghe hắn không hợp tác kiểm tra, sắc mặt lập tức sa sầm.
“Đồng chí, đây là quy định, nếu anh không hợp tác với chúng tôi, chúng tôi chỉ có thể bàn giao anh và đồ đạc của anh cho công an.”
Vừa nghe phải bàn giao cho công an, gã vô lại sao dám, đến lúc đó mấy chuyện mờ ám của hắn không phải đều bị truyền ra ngoài hết à?
Lập tức nói: “Đừng đừng! Đừng bàn giao cho công an, bên trong của tôi thật sự không có gì...”
Gã vô lại vô cùng uất ức, hắn thường xuyên đi tàu hỏa, thứ gì thuộc vật cấm hắn rất rõ, mỗi lần đi tàu đều không mang theo,
Nhân viên an ninh không vui: “Nếu đã không có gì thì mở ra, máy móc bên tôi hiển thị bên trong anh có vật cấm. Có thì giao nộp, giao nộp xong anh đi, chúng tôi cũng không làm khó anh. Nếu anh từ chối giao nộp, vậy thì chỉ có thể là tội gây rối trật tự xã hội.”
Gã vô lại bây giờ đúng là tiến thoái lưỡng nan, hắn thầm cắn răng, lúc này cũng đành phải hợp tác, mau chóng hợp tác cho xong, nếu không thật sự bị đưa đến đồn công an, hắn coi như xong đời.
Tuyệt đối không thể làm ầm ĩ lên.
Nghĩ đến đây, hắn gật đầu đồng ý: “Được, các người kiểm tra đi, nhưng tôi nói trước, các người kiểm tra thì kiểm tra, nhưng không được làm hỏng đồ trong túi của tôi.”
Sắc mặt nhân viên an ninh lúc này mới tốt hơn chút, cầm túi của gã vô lại qua, kéo lớp khóa kéo bên ngoài, bỗng nhiên, một luồng ánh sáng trắng chiếu vào trong túi, nhân viên an ninh theo phản xạ nhắm tịt hai mắt.
Chói!
Chói muốn chửi thề!
Chỉ thấy, mở cái túi đen trông không có gì nổi bật kia, bên trong vậy mà lại chứa đầy trang sức vàng bạc, độ tinh khiết tốt đến mức vô lý.
Mặt gã vô lại đỏ bừng, lên tiếng nhắc: “Các người không phải kiểm tra vật cấm sao? Mau xem đi, xem xong tôi phải đi, đừng làm lỡ...”
“Bắt hắn lại!”
Lời còn chưa nói hết, sau lưng bỗng nhiên truyền đến một giọng nói đanh thép.
Gã vô lại như bị sét đánh, cảm thấy hai chân mềm nhũn, đứng cũng không vững, ngay sau đó có một lực mạnh đè lên vai mình.
Hắn bị buộc quay người lại, sau đó cảnh tượng nhìn thấy khiến hắn máu toàn thân như chảy ngược.
Năm sáu gương mặt rất quen thuộc đi về phía hắn, Cố Thanh Chanh và trưởng tàu sừng sững ở trong đó.
Bên cạnh còn đứng hai quân nhân, mặc quân phục, bọn họ hộ tống một ông lão khí phách hiên ngang ở giữa.
Ông lão tay chống gậy, tuy tóc đã hoa râm, nhưng đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, không khó để nhìn ra dáng vẻ anh hùng thời trẻ.
Gã vô lại hoàn toàn ngớ người, đồ hắn trộm trên tàu hôm qua chính là trộm từ ông lão này!
Lúc đó thấy buồng của ông ta chỉ có một mình, trộm tương đối thuận tiện, nhưng xem tình hình bây giờ, người ta căn bản không phải là loại mà mình chọc nổi!
Hai quân nhân kia sải bước tiến lên, lục lọi túi của gã vô lại, rất nhanh đã tìm thấy đồ bị mất của ông lão.
Một chiếc vòng tay ngọc lục bảo, một sợi dây chuyền vàng ròng, một phần tem phiếu lương thực và tiền mặt.
Tem phiếu lương thực và tiền mặt không tìm đủ, nhưng ông lão cũng không quan tâm chút đồ đó, ông cầm đồ vật trên tay, thở phào một hơi, toàn thân như nhẹ nhõm hẳn.
Đồng chí công an lên tiếng: “Ban nãy chúng tôi còn phát hiện trong túi gã này có đồ bị mất của các hành khách khác, qua đối chiếu, toàn bộ đều là đồ hành khách bị mất trong quá trình tàu chạy.”
“Hiện tại chứng cứ đã rõ ràng, bắt được cả người lẫn tang vật.”
Vụ trộm cắp này vì xảy ra trên tàu hỏa, nên trưởng tàu có quyền xử lý.
Ông nói: “Vậy kiểm tra toàn bộ đồ đạc trên người gã này, hễ là đồ nghi vấn đều tịch thu hết. Phía tàu của chúng tôi cũng sẽ cử nhân viên tương ứng đến làm việc với các anh, liên hệ với chủ nhân bị mất đồ, trả lại đồ cho họ.”
“Còn tên trộm này.”, ánh mắt trưởng tàu tràn ngập chán ghét, “Bàn giao trực tiếp cho công an.”
“Rõ!”
Nói rồi, đồng chí công an áp giải gã vô lại đi.
Gã vô lại sao cũng không ngờ, kế hoạch hoàn hảo không kẽ hở của mình lại bị phát hiện như vậy.
Hắn sao cũng không thể hiểu nổi, tại sao an ninh lại đột nhiên chặn hắn lại, lục soát túi của hắn.
Đương nhiên tất cả đều phải kể công của Cố Thanh Chanh, trưởng tàu mặt đầy ý cười nói: “Tư lệnh, chính là vị đồng chí này, cô ấy đã cung cấp manh mối quan trọng cho việc bắt giữ tên trộm lần này. Nếu không có cô ấy, tên trộm có lẽ vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”
Cố Thanh Chanh trong lòng giật mình, cô sớm đã đoán ông lão này chắc hẳn rất lợi hại, nhưng vạn vạn lần không ngờ lại là Tư lệnh!
Trưởng tàu có ấn tượng đặc biệt tốt với Cố Thanh Chanh, lúc này liền đem toàn bộ những phân tích ban đầu của Cố Thanh Chanh kể hết cho ngài Tư lệnh nghe, y như một ông bố đang khoe khoang con mình.
Nói đến mức Cố Thanh Chanh cũng thấy ngại ngùng.
“Tư lệnh, ban nãy có người đi kiểm tra lịch sử mua vé, phát hiện gã đàn ông kia đã mua vé tàu rất nhiều lần, mỗi lần trên tàu đều thực hiện hành vi trộm cắp, những thứ kia chắc hẳn đều là tang vật của hắn. Trên tàu không chỉ có đồ của ngài bị mất, gã này rõ ràng là tội phạm tái phạm nhiều lần.”
“Lần này có thể phá án, công lao của đồng chí Cố không thể kể hết!”
Ngài Tư lệnh càng nghe càng hài lòng, Cố Thanh Chanh ứng phó với loại tình huống này vẫn chưa quen lắm, lúc này chỉ muốn chuồn đi: “Tư lệnh, cháu đến thành phố Giang còn có việc, phải đi xử lý trước, nếu không có chuyện gì nữa cháu xin phép đi trước ạ.”
Cố Thanh Chanh định chuồn, ngài Tư lệnh gọi cô lại: “Đồng chí nhỏ, cô đợi một chút.”
“Xin hỏi còn có chuyện gì ạ?”
Chỉ thấy ngài Tư lệnh từ trong túi lấy ra một xấp tem phiếu lương thực và tiền mặt, đưa đến tay Cố Thanh Chanh.
Cố Thanh Chanh chỉ liếc qua, liền chú ý thấy bên trong chỉ riêng tờ "Đại đoàn kết" (10 NDT) đã có mấy tờ, còn có một ít tiền lẻ linh tinh, gộp lại chắc cũng phải cỡ năm trăm đồng!
Còn có rất nhiều tem phiếu lương thực, cái này sắp bằng cả gia sản của Cố gia rồi.
Ngài Tư lệnh nói: “Đồng chí nhỏ, cô đã giúp tôi tìm lại được thứ quý giá nhất, chút tiền này xin cô nhất định phải nhận lấy.”
Cố Thanh Chanh sao chịu nhận, cô chẳng qua chỉ là thuận tay giúp một phen. Hơn nữa, ban đầu cô chú ý đến chuyện này, hoàn toàn là vì gã vô lại kia quá vô liêm sỉ, nếu không cô cũng chẳng để ý.
Trưởng tàu cũng nói thêm: “Đây là tấm lòng của ngài Tư lệnh, hay là cô nhận lấy đi.”
Sau mấy lần từ chối, Cố Thanh Chanh thấy thật sự không thể từ chối được nữa, lúc này mới nhận lấy.
“Cảm ơn ngài Tư lệnh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


