Cẩm Thư thuận tay đón lấy tờ giấy, liếc mắt nhìn qua, nét chữ vô cùng đẹp, cứng cáp mạnh mẽ.
“Triệu Tử Long, 28 tuổi, Thượng úy Đại đội trưởng, tính cách hoạt bát, rất hợp với Yêu Muội, khuyết điểm là ngủ hay nghiến răng…”
Mặt Lâm Nghị Hiên đỏ bừng như gan heo, đưa tay định giật lại, Cẩm Thư đứng dậy không cho anh cướp.
Cô hào hứng đọc tiếp: “Trương Đại Tráng, 22 tuổi, sĩ quan hậu cần, ưu điểm là tuổi tác tương đương với Yêu Muội, khuyết điểm là sau này chưa chắc đã chuyển được sang sĩ quan chuyên nghiệp, không ổn định.”
Bên dưới kín đặc một trang giấy, viết đầy tên người. Liệt kê khuyết điểm, ưu điểm, có mấy người còn được anh đánh dấu đỏ, ý là trọng điểm đề cử.
“Giới thiệu đối tượng cho tôi à?” Cẩm Thư lắc lắc tờ giấy.
Lâm Nghị Hiên hối hận vô cùng.
Sớm biết Tiểu Cẩm giỏi giang như vậy lại còn chịu cho anh cơ hội không ly hôn, anh làm cái trò này làm gì chứ?
Lúc anh trở về, quả thực là nghĩ không muốn làm khổ cô, muốn giới thiệu cho cô người đàn ông tốt hơn. Nhưng bây giờ anh không nghĩ như vậy nữa!
Tại sao tờ giấy này không tiêu hủy sớm hơn chứ…
Lâm Nghị Hiên nhìn chằm chằm vào tờ giấy. Hận không thể có siêu năng lực để đốt cháy tờ giấy gây họa này.
“Chà chà? Người này được đấy, mới 29 tuổi đã đeo quân hàm hai vạch một sao (thiếu tá) rồi, tương lai xán lạn đấy, anh giới thiệu chút đi?” Cẩm Thư cố ý trêu chọc anh.
“Anh mới 25 tuổi, bốn năm nữa, anh chắc chắn quân hàm cao hơn anh ta!”
“Thế người này thì sao, cũng được đấy.” Cẩm Thư lại chỉ một người, còn được đánh dấu đỏ nữa chứ. Cần học vấn có học vấn, tính cách cũng tốt, không bới ra được lỗi gì nhỉ?
Lâm Nghị Hiên nhìn qua, là người anh em tốt nhất của anh, Dương Phong Nhất, mọi phương diện đều không kém anh, cũng là ứng cử viên thích hợp nhất cho Tiểu Cẩm trong lòng anh trước đó.
Lâm Nghị Hiên vì bạn bè có thể lên núi đao xuống biển lửa, nhưng giờ phút này, vì Tiểu Cẩm, anh quyết định đâm bạn hai nhát dao.
“Cậu ta không được, cậu ta đánh rắm thối lắm, lại còn thích ăn đậu tương.”
“Ha ha ha! Tội nghiệp Dương Phong Nhất, kết bạn không cẩn thận, quen biết anh đúng là bất hạnh của anh ấy.”
Tại sao cô biết Dương Phong Nhất là bạn thân của Lâm Nghị Hiên, bởi vì ở mục ưu điểm anh đặc biệt ghi chú: Phong Nhất là bạn tốt của anh, sau khi Yêu Muội gả qua đó, anh có thể đến thăm nhà bất cứ lúc nào, quan sát xem Phong Nhất có đối xử tốt với Yêu Muội không.
Chúa ơi, còn bày đặt thăm hỏi nữa chứ… Cẩm Thư cười đau cả bụng.
Lâm Nghị Hiên nhân cơ hội giật lấy tờ giấy đáng chết kia, xé nát vụn, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
“Chuyện này sau này không nhắc nữa, lật sang trang mới rồi.” Tiểu Cẩm ưu tú như vậy, anh không muốn nhường cho bất kỳ ai.
“Nhưng tôi thực sự rất tò mò… Dương Phong Nhất anh ấy thực sự thích ăn đậu tương, đánh rắm thối lắm hả? Này, anh đừng đi, nói rõ hơn chút đi mà.”
Bị cô Lâm quậy một trận, thời gian buổi chiều đã trôi qua quá nửa, kem cũng không bán được nữa.
Lâm Nghị Hiên về nhà chuẩn bị cơm tối, Cẩm Thư đi ra chợ đầu mối tìm người bán hàng rong.
Người bán băng từ đang ủ rũ ngồi xổm ở đó hút thuốc, tưởng cô quay lại trả máy Walkman, hôm qua cô đi nhanh quá, anh ta không đuổi kịp.
“Sửa xong rồi.” Cẩm Thư đưa chiếc máy Walkman qua, ấn nút phát.
Âm thanh mượt mà vang lên, người bán hàng kinh ngạc đến mức không khép được miệng.
“Cô làm thế nào vậy?”
“Dây dẫn đầu từ bị lỗi, sửa lại chút là xong, may mà động cơ không sao, nếu động cơ cũng hỏng thì chi phí sửa chữa sẽ lớn đấy.”
Người bán hàng nhìn cô đầy sùng bái như nhìn thấy các nhân vật tiếng tăm lớn.
Cẩm Thư cười không nói.
Mấy lỗi kỹ thuật nhỏ không liên quan dến kỹ năng kỹ thuật nào như này mà cô không nhìn ra, thì bao năm cô hô mưa gọi gió trong lĩnh vực điện gia dụng chẳng phải là vô nghĩa sao?
“Cô em, mấy cái còn lại cô sửa được không?” Người bán hàng mong đợi nhìn cô.
“Sửa được, tôi mang về trước ba mươi cái, ngày mai anh đến nhà tôi lấy, từ ngày mai là anh có thể bán rồi, mỗi ngày tôi sửa vài chục cái đủ cho doanh số ngày hôm sau của anh.”
Người bán hàng cảm động rơi nước mắt, gặp được quý nhân rồi.
“Nếu không có cô, chắc tôi phải nhảy sông mất, trên có già dưới có trẻ, tiền tiết kiệm mất sạch thì lấy gì mà sống.”
“Không cần cảm ơn tôi, tôi không giúp không công, các bên cùng có lợi thôi.”
Tuy nói vậy, người bán hàng vẫn vô cùng biết ơn cô, Cẩm Thư thu phí mười đồng một máy, thực sự không đắt.
Trong lúc Cẩm Thư bàn chuyện làm ăn, nhà họ Lâm đón những vị khách không mời mà đến.
Lâm Nghị Hiên vừa vào sân, Trương Chiêu Đệ đã dẫn theo Vu Đình Muội vây lấy.
Nhìn thấy Trương Chiêu Đệ, Lâm Nghị Hiên hối hận.
Sớm biết mẹ con Trương Chiêu Đệ ở đây, anh đã đi cùng Cẩm Thư ra chợ đầu mối.
Như vậy anh đỡ phải nhìn hai người này mà thấy ghê tởm.
Anh em nhà họ Lý đã sớm kể cho Lâm Nghị Hiên nghe những việc làm của gia đình này, anh biết, nhà này không ít lần bắt nạt Tiểu Cẩm.
Trương Chiêu Đệ gào khóc khản cả giọng, nhưng trên mặt chẳng thấy nửa giọt nước mắt.
“Con rể, mẹ lần này đến là vì chuyện của Vu Yêu Muội!”
“Cô ấy làm sao?”
Lâm Nghị Hiên nghe bà ta nhắc đến Cẩm Thư, ánh mắt liền thay đổi.
“Mẹ tìm người xem bát tự cho con và Yêu Muội, thầy bói nói bát tự Yêu Muội có tính khắc, nó khắc mẹ con bị tai nạn xe, lại khắc con suýt chết, tạo nghiệp quá. Sao mẹ lại sinh ra cái thứ sao chổi này chứ?”
Trương Chiêu Đệ vừa giả vờ khóc vừa lén nhìn phản ứng của Lâm Nghị Hiên.
“Tôi là quân nhân, không tin vào mấy trò mê tín phong kiến này.” Lâm Nghị Hiên thất vọng. Cứ tưởng nghe được thông tin gì về cô, hóa ra chỉ có thế?
“Chuyện này nghiêm trọng lắm! Sao con có thể không tin?” Trương Chiêu Đệ không ngờ cái bẫy mình dày công chuẩn bị, người ta căn bản không thèm bước vào.
“Thầy bói còn nói, nếu con tiếp tục sống với nó, sẽ chết không toàn thây, nhà họ Lâm các con đời đời kiếp kiếp không ngóc đầu lên được! Mẹ con không sống qua nổi cuối năm nay đâu!” Trương Chiêu Đệ tăng thêm liều lượng.
Nói nghiêm trọng thế này, chắc phải sợ rồi chứ?
“Địa chỉ.” Lâm Nghị Hiên mở miệng.
Trương Chiêu Đệ thấy một kế không thành, lại sinh ra mưu kế độc ác hơn.
“Vu Yêu Muội tuy là do mẹ đẻ ra, nhưng Trương Chiêu Đệ mẹ cũng là người biết lễ nghĩa liêm sỉ…” Trương Chiêu Đệ nắm tay đấm vào ngực.
“Vu Yêu Muội nó không phải là người, nó có lỗi với con, con rể à, bên ngoài nó… có! người! rồi!”
Sợ Lâm Nghị Hiên nghe không rõ, Trương Chiêu Đệ nhấn mạnh ba chữ “có người rồi” cực kỳ nặng nề.
“Cái đứa con gái ngỗ nghịch Vu Yêu Muội nhân lúc con không ở nhà, đã tằng tịu với người đàn ông khác! Người quanh đây đều biết cả rồi!”
Trương Chiêu Đệ nói xong, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn Lâm Nghị Hiên, chờ đợi phản ứng nổi trận lôi đình của anh.
Trên đời này không có người đàn ông nào không để ý đến việc bị cắm sừng!
“Trước khi con mất tích, Vu Yêu Muội tối nào cũng ra ngoài, ngoại tình với người đàn ông khác, Đình Muội tận mắt nhìn thấy, nó hẹn hò với người đàn ông khác.”
Trương Chiêu Đệ kéo Vu Đình Muội một cái, đến lượt mày nói rồi!
Bà ta mang theo Vu Đình Muội chính là để làm nhân chứng, không tin như vậy mà Lâm Nghị Hiên còn không mắc câu!
Vu Đình Muội từ lúc vào nhà, ánh mắt đã tham lam dán chặt lên người Lâm Nghị Hiên.
Anh còn tuấn tú hơn lần gặp trước.
Lâm Nghị Hiên vai rộng eo thon dáng người cao lớn, sống mũi còn cao như vậy.
Vu Đình Muội từng yêu đương với rất nhiều đàn ông, biết loại đàn ông như Lâm Nghị Hiên chắc chắn là “vô cùng tài năng”, “dũng mãnh hơn người”.
Chắc chắn mạnh hơn đối tượng hiện tại của cô ta, đối tượng của cô ta mũi nhỏ, một lần được năm phút…
Vu Đình Muội nhìn Lâm Nghị Hiên mà suy nghĩ viển vông không đứng đắn.
Trương Chiêu Đệ đẩy hai cái, cô ta mới hoàn hồn.
“Một ngày trước khi anh về, tôi tận mắt thấy Vu Yêu Muội nửa đêm ra ngoài, đi cùng một người đàn ông vào rừng cây nhỏ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



