Cẩm Thư thấy hai gã đàn ông lực lưỡng lao tới, biết tình thế nguy hiểm.
Cô cũng có chút võ phòng thân, đối phó với mấy cậu nhóc như anh em nhà Lý Đa thì được, chứ gặp loại vai u thịt bắp thế này thì cô chắc chắn chịu thiệt.
“Cứu tôi với! Có bọn buôn người!” Cẩm Thư hét lớn.
Người đi đường có kẻ tò mò dừng lại, cũng có người định can thiệp nhưng lập tức bị mụ đàn bà chặn họng.
“Đây là con dâu nhà tôi, nó ngoại tình bỏ nhà đi nên chúng tôi phải bắt về dạy dỗ, chuyện riêng nhà người ta, các người đừng có xía vào!”
Nghe nói là chuyện gia đình, những người xung quanh không dám can thiệp.
Tim Cẩm Thư đập thình thịch.
Cô từng nghe nói bọn buôn người hay dùng chiêu bài này để bắt cóc phụ nữ ngay giữa ban ngày. Nếu đám đông tin lời bà ta, cô chỉ còn cách làm sự việc ầm ĩ lên.
Cẩm Thư quan sát nhanh, xung quanh không có hàng quán để cô đập phá gây chú ý.
Không còn cách nào khác, chỉ có thể ra tay tàn độc.
Cẩm Thư nắm chặt con dao rọc giấy trong tay. Chỉ cần ba kẻ đó áp sát, bất kể là ai, cô sẽ nhắm vào chỗ hiểm mà đâm, gây náo loạn để bọn chúng không thể lôi cô đi dễ dàng.
Gã to con liếm mép, ánh mắt dâm tà nhìn Cẩm Thư, giơ tay định sờ soạng khuôn mặt cô.
Cô gái xinh đẹp mơn mởn thế này, ngày thường bọn chúng hiếm khi gặp, nên muốn tranh thủ chấm mút chút đỉnh.
“Ngoan ngoãn đi theo bọn tao, có lẽ bọn tao còn thương tình mà… Á!”
Gã to con rú lên thảm thiết.
Cẩm Thư vung dao nhắm vào cổ hắn. Gã theo phản xạ giơ tay đỡ, lưỡi dao sắc bén rạch một đường dài trên cánh tay, máu tuôn xối xả.
“Các người làm cái trò gì vậy? Biết đây là địa bàn của ai không mà dám đến gây sự?”
Bạch Lãng ăn cơm xong quay lại, thấy bên này ồn ào liền chạy tới. Thấy Cẩm Thư bị vây hãm, anh ta liền nhảy ra định làm anh hùng cứu mỹ nhân.
“Đứng sau lưng anh, để anh cho em xem bản lĩnh!” Bạch Lãng vuốt tóc đầy phong độ, hất hàm nhìn hai gã côn đồ: “Biết sự lợi hại của lão Bạch chưa? Mau cút đi!”
Cảnh tượng cũng có chút ngầu.
Nhưng ngầu chưa được ba giây, Bạch Lãng đã bị gã to con dù đang bị thương tay tung một cước đá bay xa mấy mét.
Cẩm Thư ngán ngẩm, không ngờ sức chiến đấu của Bạch Lãng lại thảm hại đến mức còn không bằng cô.
“Anh đừng qua đây nữa.” Cẩm Thư siết chặt con dao, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm bọn côn đồ, chuẩn bị liều mạng.
Hai tên côn đồ một trái một phải lao vào. Ngay khi bàn tay bẩn thỉu của chúng sắp chạm vào vạt áo cô, một viên gạch từ đâu bay tới trúng phóc vào vết thương trên tay gã to con.
Chỗ đó vốn vừa bị Cẩm Thư rạch, giờ lại ăn thêm viên gạch, gã đau đớn quỵ xuống đất, rên la thảm thiết.
Cẩm Thư nhìn sang, thấy bóng dáng Lâm Nghị Hiên xuất hiện bên kia đường. Anh lao đến như một mũi tên, trán lấm tấm mồ hôi.
Viên gạch cứu mạng đó chính là do anh ném.
Lâm Nghị Hiên mang cơm trưa đến, từ xa thấy vợ bị bắt nạt, vội vàng vứt cặp lồng cơm, chạy bán sống bán chết tới đây.
May quá, vẫn còn kịp.
Khoảnh khắc nhìn thấy anh, trái tim đang treo lơ lửng của Cẩm Thư cuối cùng cũng hạ xuống. Thật tốt quá.
Dù một tay đang phải băng bó treo trước ngực, nhưng Lâm Nghị Hiên vẫn mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
Tên côn đồ còn lại thấy anh mình bị hạ, gầm lên một tiếng lao về phía Lâm Nghị Hiên.
Lâm Nghị Hiên tung một cú đá móc điệu nghệ, chỉ một chiêu đã quật ngã gã đàn ông gần trăm cân xuống đất.
Vẫn chưa hả giận, lũ khốn nạn này dám động vào vợ anh!
Lâm Nghị Hiên bồi thêm mấy cú đá như trời giáng vào người gã to con.
“Thích bắt nạt phụ nữ và kẻ yếu hả? Tao cho chúng mày sướng!”
Bạch Lãng ôm bụng lồm cồm bò dậy, thấy cảnh Lâm Nghị Hiên “xử đẹp” bọn côn đồ, kinh ngạc đến rớt cả hàm.
“Trời đất, tên này đánh nhau kinh khủng vậy sao?” So với Lâm Nghị Hiên, màn thể hiện vừa rồi của anh ta đúng là trò cười.
Bạch Lãng xấu hổ nghĩ, đây chẳng lẽ là sự khác biệt giữa anh hùng rơm và anh hùng thật?
Cẩm Thư không có thời gian an ủi trái tim mong manh của Bạch Lãng, vì cô phát hiện kẻ chủ mưu, mụ đàn bà nốt ruồi đang định chuồn êm.
Cẩm Thư đuổi theo. Cô đánh gã to con thì khó, chứ đối phó với mụ đàn bà này thì dư sức.
Một cú thúc cùi chỏ vào ngực khiến mụ ta đau điếng, hét lên một tiếng thất thanh. Cẩm Thư nhanh chóng vặn tay khống chế mụ.
Bạch Lãng trố mắt nhìn, theo phản xạ sờ ngực mình.
Mặc dù là đàn ông, nhưng nhìn cảnh đó anh ta cũng thấy thốn.
Bên này Cẩm Thư đánh mụ đàn bà khóc cha gọi mẹ, bên kia Lâm Nghị Hiên đã đá ngất tên côn đồ, kéo lê hắn như kéo một bao tải rách, khí thế ngời ngời.
Bạch Lãng nuốt nước bọt, thầm thề sau này có cho tiền cũng không dám chọc vào cặp vợ chồng hung hăng này.
“Đi! Đến đồn công an!” Cẩm Thư bẻ quặt tay mụ đàn bà ra sau lưng.
Nghe đến công an, mụ ta sợ hãi quỳ sụp xuống.
“Đừng! Đừng đưa tôi đến đó! Tôi không phải bọn buôn người, là cô của cô thuê tôi đến!”
“Cô… của tôi?” Cẩm Thư ngẩn ra, cô làm gì có cô nào?
“Lâm Mỹ Lệ?” Đôi mắt đen của Lâm Nghị Hiên tối sầm lại.
Mụ đàn bà gật đầu như giã tỏi.
“Đúng, chính là bà ta! Bà ta bảo chúng tôi đến vu khống vợ cậu bán kem hết hạn để dằn mặt!”
Lâm Nghị Hiên tức sôi máu. Hóa ra lại là cô ruột của mình!
Anh điên tiết đá thêm mấy phát vào tên côn đồ đang nằm dưới đất, đánh chết cũng không hết giận.
“Bà ta hứa cho các người cái gì?” Anh gằn giọng.
“Bà ta cho tôi hai mươi đồng, bảo là dọa vợ cậu một chút, lừa được ít tiền bồi thường nào thì cho chúng tôi hết. Tôi chỉ ham tiền thôi chứ không có ý định làm gì khác! Chúng tôi thật sự không phải buôn người.”
Hai gã đàn ông bị đánh sưng vù mặt mũi cũng tỉnh lại, quỳ mọp xuống đất lạy lục xin tha.
“Tha cho chúng tôi đi, làm ầm lên ở đồn công an thì cô của cậu cũng chẳng hay ho gì đâu.”
Cẩm Thư nghe mà giận run người. Lại là Lâm Mỹ Lệ.
Hôm qua bà ta đến gây chuyện không thành, nay lại giở thủ đoạn hèn hạ này.
Trong từ điển của Sếp Vu không có hai chữ “tha thứ”, mối thù này cô ghi tạc.
Cẩm Thư nhìn Lâm Nghị Hiên, chờ đợi thái độ của anh.
Dù anh có chọn cách nào cũng không ảnh hưởng đến quyết định trả thù của cô. Đã động đến cô, cô nhất định sẽ không để yên. Anh có xin tha cho cô mình cũng vô dụng.
Nhưng lựa chọn của anh sẽ quyết định vị trí của anh trong lòng cô.
Gân xanh trên trán Lâm Nghị Hiên nổi lên cuồn cuộn.
Bạch Lãng lại gần, với tư cách người ngoài cuộc, anh ta khuyên:
“Tôi thấy chuyện này cứ bỏ qua đi. Dù sao cũng là người nhà, xấu chàng hổ ai, bảo bà ta lần sau đừng tái phạm là được.”
Khóe miệng Cẩm Thư trễ xuống.
Phản ứng của Bạch Lãng cũng là tâm lý chung của số đông: Chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, dĩ hòa vi quý.
“Bỏ qua?” Lâm Nghị Hiên nhếch mép cười gằn: “Vợ tôi chịu uất ức lớn như vậy, dựa vào cái gì mà bỏ qua?”
Khóe miệng đang trễ xuống của Cẩm Thư lập tức cong lên, ánh mắt nhìn anh thêm vài phần ưng ý.
Cô quả nhiên không nhìn lầm người. Một người đàn ông như anh xứng đáng để cô đối đãi chân tình.
“Vậy anh định làm thế nào?” Cẩm Thư hỏi.
“Giết người đền mạng, nợ tiền trả tiền. Có tội thì phải đền tội!” Lâm Nghị Hiên tuyên bố đanh thép.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)