Trên ghế đẩu chỉ còn lại chai bia cuối cùng. Lâm Nghị Hiên đang định tung ra một đòn sấm sét thì vai bị giữ lại.
Giọng nói nhẹ nhàng của Cẩm Thư vang lên sau lưng anh: “Để tôi làm.”
Lâm Nghị Hiên cứng đờ người.
Ngay sau đó, người phụ nữ “dịu dàng yếu đuối” trong mắt anh dùng tư thế gần như y hệt, lấy bàn tay làm dao, chém mạnh vào chai bia.
Trong khoảnh khắc nhanh như chớp giật, chai bia vỡ làm đôi.
Nửa dưới vẫn còn nằm trên ghế, nửa trên văng ra tạo thành một đường vòng cung đẹp mắt, chấn động đến mức mọi người trong sân há hốc mồm.
Cảnh tượng này lọt vào mắt Lâm Nghị Hiên nghiễm nhiên trở thành những thước phim quay chậm.
Ngọn tóc cô lướt qua gò má anh, ánh hoàng hôn cũng không sánh bằng rạng rỡ đầy sức sống của cô.
Cái chai rơi xuống đất, một tiếng vang giòn tan, trái tim Lâm Nghị Hiên cũng theo đó mà lỡ một nhịp, ngơ ngác nhìn cô.
Bất ngờ này đối với anh mà nói quả thực có hơi lớn.
Lý Thiểu không khép được miệng, Lý Đa nuốt nước bọt, hai anh em vừa thấy ngầu, lại vừa có chút sợ hãi.
“Tôi kiêu ngạo và tự hào khi dám thách thức chị dâu mình…” Lý Đa nói một cách hùng hồn, cậu lại ngộ ra chân lý rồi!
Sau này đắc tội ai cũng đừng đắc tội chị dâu, người phụ nữ tay không chém chai bia thế này cũng quá ngầu rồi!
Tuy lần trước đã chứng kiến sự lợi hại của chị dâu, nhưng không có hiệu quả mạnh mẽ như hôm nay.
Mọi người trong sân đều chung một vẻ mặt kinh ngạc. Chỉ số vũ lực của Lâm Nghị Hiên người trong viện này đều biết, nhưng chiêu này của Vu Yêu Muội chém cho mọi người không kịp trở tay.
Cửa sổ của mấy nhà vừa đóng lại kia lại lặng lẽ đẩy ra, từng cái đầu thò ra, khuôn mặt nào cũng viết đầy vẻ không thể tin nổi.
“Anh Lâm, hay là em đi bê tảng đá tới, anh biểu diễn cho chị dâu xem màn “ngực trần đập đá tảng” nhé? Nếu không địa vị trong gia đình của anh mất toi rồi.” Lý Thiểu nói.
Lâm Nghị Hiên muốn cho thằng nhóc ngốc nghếch này một cước. Thằng ranh này tưởng anh là người mãi võ Sơn Đông chắc? Ngực đập đá tảng nghe có ra thể thống gì không! Thật vớ vẩn!
“Cũng không cần thiết, tôi chẳng qua chỉ biết chút da lông, không so được với Đại đội trưởng Lâm, người đã chiến đấu trên chiến trường lâu rồi. Anh ấy mà nghiêm túc, tôi đỡ được ba chiêu của anh ấy cũng khó.” Cẩm Thư chơi đủ rồi, khách quan mà nói.
Chút kỹ năng tự vệ này của cô đối phó với trộm vặt thì được, mang ra trước mặt quân nhân chuyên nghiệp được huấn luyện bài bản thì không đủ dùng.
Lúc mới gặp, Lâm Nghị Hiên ra chiêu đều kiềm chế nhường nhịn, nếu không cô chẳng thể nào lành lặn đứng ở đây.
“Chị dâu, chị lợi hại như vậy, sao không đấm mấy kẻ ngứa đòn ngứa mồm kia?” Lý Đa nhìn về phía mấy nhà trong sân.
Mấy người này lúc khua môi múa mép thì tích cực lắm, giờ đều rụt cổ trong nhà làm rùa đen, không dám ló đầu ra.
“Nếu tôi muốn, mỗi một nhà đắc tội với tôi trong cái viện này đều sẽ gà chó không yên. Nhưng không cần thiết. Thủ đoạn là để dành cho kẻ thù. Giống như Đại đội trưởng Lâm, bản lĩnh của anh ấy là để bảo vệ Tổ quốc, không phải để bắt nạt hàng xóm láng giềng.”
Câu nói này của Cẩm Thư âm lượng không lớn nhưng lại như tiếng sấm nổ vang trong lòng mọi người. Vài giây im lặng ngắn ngủi, rồi dậy lên ngàn con sóng.
Cô không động thủ đánh bất kỳ ai, nhưng từ nay về sau tất cả mọi người trong cái viện này gặp cô đều cần đối xử tôn trọng, lẽ phép tối đa.
Đây chính là sức hút từ nhân cách quang minh lỗi lạc của Sếp Vu.
Cẩm Thư giơ phong lương khô lên, ném về phía Lâm Nghị Hiên: “Bánh thì tôi nhận. Còn nữa, mảnh vỡ trên đất, đừng quên dọn.”
Lâm Nghị Hiên nhìn theo bóng cô đi vào nhà, ánh mắt sâu thẳm.
“Anh Lâm đây là bị kích thích rồi?” Lý Thiểu hạ giọng hỏi anh trai. Lý Đa gật đầu.
“Chắc là vậy. Vốn định làm hoàng tử giết rồng cứu công chúa, kết quả công chúa tự xắn tay áo, một dao chém chết rồng…” Lý Đa lắc đầu, chị dâu quả thực có chút dũng mãnh nha.
Hay là cứ để anh Lâm biểu diễn lấy ngực đập đá tảng đi.
“Hai đứa, dọn sạch chỗ này đi.” Lâm Nghị Hiên ném cho hai anh em một ánh mắt lạnh lùng. Hai thằng nhãi này thì thầm to tiếng như vậy, sợ anh không nghe thấy chắc?
“Chị dâu bảo anh quét mà? Anh không quét nhà thì đi làm gì?” Lý Thiểu tủi thân. Hai vợ chồng này làm mảnh chai bia vương vãi đầy đất, khó quét lắm đấy.
“Còn phải hỏi, đi lấy ngực đập đá tảng, đi tìm lại địa vị gia đình đã mất chứ sao… Á!” Lý Đa ôm đầu. Cái giá của việc mồm mép tép nhảy chính là bị anh Lâm cốc đầu.
“Đồ trẻ con.” Lâm Nghị Hiên ném cho mọi người một bóng lưng cực ngầu, xoay người vào nhà.
Chưa đến ba phút sau, anh bưng cái chậu đi ra, dưới con mắt của bao người ngồi xổm xuống đất dùng một tay rửa rau.
Rửa rau nấu cơm, ở cái viện này mặc định là việc của đàn bà.
Lâm Nghị Hiên chém xong chai bia phô diễn vũ lực, lại công khai làm “việc nhà” trước mặt mọi người.
Trong mắt mọi người, chính là anh đang tuyên bố cho tất cả biết rằng vợ anh là nữ chủ nhân của nhà họ Lâm, lời nói có trọng lượng. Ai dám bắt nạt cô đều phải tự cân nhắc xem mình có đủ sức chịu đựng nắm đấm sắt của Lâm Nghị Hiên hay không.
Có điều Lâm Nghị Hiên không nghĩ nhiều như vậy, anh không cảm thấy việc nhà cần phân biệt nam nữ.
Cô ở bên ngoài bận rộn cả ngày rất vất vả, những việc này anh nhìn thấy tiện tay làm là lẽ đương nhiên, không cảm thấy mình đang “giúp” cô.
Mỗi thành viên trong gia đình đều có nghĩa vụ làm việc nhà. Đại đội trưởng Lâm khinh bỉ mấy gã đàn ông tồi trong viện chỉ biết khua môi múa mép.
Nhưng mấy gã đàn ông tồi này cũng không ở trong đầu anh quá lâu, anh đang hồi tưởng lại dáng vẻ oai hùng khi chém chai bia của cô gái.
Cú chém đó của cô toát ra cái tinh thần của người phụ nữ có thể gánh vác một nửa bầu trời sau cuộc cải cách và mở cửa, không, cô có thể gánh vác quá nửa bầu trời ấy chứ…
Có lẽ do suy nghĩ quá mải mê suy nghĩ, ngay cả người đứng sau lưng cũng không phát hiện ra.
“Thủy Linh à.” Lâm Nghị Hiên đứng dậy giới thiệu với Cẩm Thư: “Đây là cô nàng tomboy của viện chúng ta, cô cứ gọi cô ấy là Thủy Linh là được. Thủy Linh, đây là chị dâu Tiểu Vu của em.”
Trương Thủy Linh cắn môi, ánh mắt đảo qua đảo lại khi nhìn Lâm Nghị Hiên, trong lòng đầy ấm ức không nói nên lời. Khi nhìn sang Cẩm Thư, vành mắt cô ta hơi đỏ lên, hai chữ “chị dâu” quá mức bỏng miệng, gọi không ra.
“Ờm… cô ăn cơm chưa?” Cẩm Thư cảm thấy mình không nói chút gì đó thì hơi kỳ quặc. Tình huống trước mắt này có được tính là tu la tràng quy mô lớn không? (*)
(*) PC: Tu la tràng (修罗场): xuất phát từ khái niệm Phật giáo chỉ cõi giới của loài Atula hiếu chiến, để nói đến chiến trường bi thảm. Ở đây là từ lóng trong cộng đồng mạng TQ ám chỉ tình huống nhân vật chính bị vây quanh bởi nhiều đối tượng theo đuổi, tạo ra cuộc chiến tình ái, cạnh tranh tình cảm gay gắt. Hiểu đơn giản là “chiến trường” khi có cuộc chạm trán tay ba tay tư. Hiểu theo VN thì như là hiện trường đánh ghen =))
Thanh mai trúc mã lâu ngày gặp lại, đằng gái muốn nói lại thôi, chưa nói nước mắt đã tuôn. Đằng trai tay cầm quả cà tím to tướng, trên mặt tràn đầy sự ngu ngốc trong veo của gã đàn ông khô khan cục mịch…
Cẩm Thư cảm thấy mình đứng đây thật thừa thãi.
Hay là cô đi?
“Em không ở đơn vị sao? Hôm nay cũng không phải lễ tết gì, em về làm gì?” Lâm Nghị Hiên hỏi Trương Thủy Linh.
“Em về xem anh đã chết chưa!” Trương Thủy Linh dậm mạnh chân, trước khi nước mắt rơi xuống đã xách hành lý chạy một mạch về nhà.
Lâm Nghị Hiên vẻ mặt đầy khó hiểu, hỏi Cẩm Thư: “Cô ấy bị làm sao thế?”
Cẩm Thư chớp chớp mắt. Ừm… dường như cô vừa nghe thấy tiếng trái tim thiếu nữ vô tội vỡ tan.
Lâm Nghị Hiên không biết cô gái này đã vì anh mà từ bỏ điều gì, nhưng Sếp Vu thì biết.
“Hai người cũng lâu rồi không gặp, hay là anh qua đó nói chuyện với cô ấy chút đi?” Sếp Vu khéo léo nhắc nhở.
“Tôi nói chuyện gì với cô ấy? Rau còn chưa rửa xong, lát nữa tôi làm món tủ của ban cấp dưỡng đại đội cho cô nếm thử: bắp cải xào giun đất!”
… Đầu độc cô chết, rồi bỏ trốn với cô nàng họ Trương kia hả?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)