“Lão Thẩm, ông được lắm, dám nhăm nhe đến cả trên người ông đây. Chẳng qua chỉ là một con sói con nhặt được trên đường, lại dám đụng đến nhân sâm của ta. Nằm mơ đi.”
Lão Thẩm đã sớm đoán được là phản ứng này, nhưng nếu không có gốc sâm kia, đừng nói đến giải được độc “Trường Lạc”, chỉ sợ cái mạng của đứa nhỏ kia chẳng thể kéo dài qua nổi ngày mai.
“Sói con, đừng giả vờ ngủ nữa, ta biết ngươi tỉnh rồi.” Bách Lý Tử Linh kéo cái ghế đến ngồi cạnh giường, hai mắt nhìn thẳng khuôn mặt nhợt nhạt của hắn.
Bởi vì vừa được lọc máu độc, lúc này tinh thần hắn cũng không quá tốt, cả người vẫn đang chìm trong đau đớn, chưa hoàn toàn tỉnh táo. Hắn chầm chậm mở mắt ra, ánh mắt nhìn thẳng khuôn mặt của Bách Lý Tử Linh. Yếu đuối, đáng thương, cầu xin, ánh mắt của hắn dường như chứa đựng rất nhiều tâm tình, khiến lòng Bách Lý Tử Linh khẽ dao động, nhất thời không nỡ ra tay.
“Tướng quân?” Hắn khẽ mấp máy môi, âm thanh có chút yếu ớt.
“Ta là Bách Lý Tử Linh, là người nhặt ngươi về từ trên thảo nguyên, bằng không ngươi đã làm mồi cho sói rồi. Thế nên tốt nhất là ta hỏi gì ngươi đáp nấy.”
“Tướng quân cứ tùy ý hỏi.” Tiếng của hắn vô cùng nhỏ, như dùng hết khí lực để nói ra.
Bách Lý Tử Linh mất một canh giờ mới nghe hết câu chuyện từ trong lời kể đứt quãng của Yến Thần.
Yến Thần, thiếu gia của Long Hưng Ký ở Thượng Đô. Hơn ba tháng trước, Yến Thần theo phụ thân đi Tây Vực thu mua hàng hóa, đến tháng giêng thì quay trở về. Lúc đi qua tộc Hùng Ưng của nước Yến Vân, không chỉ hàng hóa bị cướp, cả đoàn người bọn hắn còn bị bắt làm nô lệ cho tộc Hùng Ưng. Nửa tháng trước mấy tiểu nhị cùng với vài người bị bắt trước đó thừa dịp đêm tối chạy trốn, kết quả là bị tóm trở lại. Tất cả những người bị tóm lại đó đều bị giết chết hết để coi như giết gà dọa khỉ.
Phụ thân hắn vừa đến tộc Hùng Ưng đã nhiễm phong hàn, thân thể luôn ốm yếu, lại chính mắt nhìn thấy mấy tiểu nhị của mình bị giết chết mà lửa giận công tâm, sau khi ói ra mấy ngụm máu cũng buông tay rời đi. Người của tộc Hùng Ưng chẳng thèm chôn cất phụ thân hắn mà quẳng luôn xác vào thảo nguyên cho sói ăn.
Ba bốn ngày trước, có một đám người Tây Đà đến tộc Hùng Ưng, trong lúc vô ý hắn nghe được bọn chúng nói chuyện, nói là sẽ liên thủ đoạt lấy cửa Bắc Lâu, tiến vào vùng trung bộ của Nam Trần. Hắn bèn nhân lúc đêm tối nhiều người hỗn tạp, không có ai chú ý mà lẻn trốn ra, chạy thẳng theo hướng Đông về cửa Bắc Lâu. Có điều hắn còn chưa đến nơi đã ngã xuống rồi.
Trong lúc giải thích mọi chuyện, Yến Thần lại ói ra một ngụm máu, khóc một hồi, ruột gan như đứt từng khúc. Một đứa trẻ mới hơn mười tuổi, ở nhà chỉ là một thiếu gia cơm áo không lo, nào đã từng chịu những khốn khổ như vậy, lại càng chưa từng trải qua những chuyện thế kia. Bách Lý Tử Linh để hắn giải thích chính là muốn rạch miệng vết thương chưa kịp lành của hắn ra rồi đâm vào đó một đao, vết thương đó không những đau đớn mà sợ rằng cả đời này cũng không có cách nào khép lại được.
“Hận không?” Cuối cùng, Bách Lý Tử Linh hỏi hắn một câu.
“Nếu như… nỗi hận này có thể biến thành một thanh kiếm sắc bén, ta bằng lòng hận.”
Bách Lý Tử Linh nghe lời này rất có hàm ý. Ở tuổi này của hắn, chưa trải qua bao nhiêu việc, lẽ ra không nên đưa ra câu trả lời như thế. Nàng cười cười, lấy thanh đao giắt trên eo xuống, đặt vào tay Yến Thần: “Nếu không chống đỡ được nữa, vậy hãy dùng thanh đao này, ta sẽ thay ngươi mang tro cốt về Thượng Đô.”
Yến Thần hé mắt nhìn đoản đao trong tay, không tính là tinh xảo, trên thân đao còn khắc hai chữ “Bách Lý”. Ngón tay hắn khẽ vuốt ve hai chữ này, gượng cười: “Bọn họ nói ta trúng độc rồi, tướng quân có biết là độc gì không?”
Bách Lý Tử Linh nhìn vào mắt hắn, đó một đôi mắt sâu thăm thẳm không thấy đáy, giống như lòng người khó lường. Nàng muốn thử lòng hắn một chút, bèn tiết lộ: “Trường Lạc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



