"Ta đoán tộc Hùng Ưng ắt đã hứa hẹn với Tam hoàng tử của các người, dù không phá được cửa Bắc Lâu thì cũng sẽ cho Tam hoàng tử một chỗ an thân tránh họa. Nhưng với tình hình hiện giờ, Tam hoàng tử không chỉ hao binh tổn tướng mà còn sa cơ thất thế, ngươi đoán tộc Hùng Ưng còn che chở cho một hoàng tử không binh không quyền không? Ta còn nghe Thái tử Tây Đà đã phái một cánh quân ngược lên phía bắc để truy kích Tam hoàng tử. Nếu Thái tử đòi tộc Hùng Ưng giao người, ngươi đoán tộc Hùng Ưng có vì một Tam hoàng tử không còn giá trị mà đắc tội với chủ nhân tương lai của Tây Đà không?"
"Vậy à? Vậy hai ta đều vui rồi." Bách Lý Tử Linh cũng mỉm cười nhưng nụ cười ấy lại nhuốm vẻ u ám, người khác không nhận ra nhưng Nam Pha lại thấy rõ mồn một.
Gã tới Bắc Lâu đã được nửa tháng. Trước đây gã từng nghe nói đến Bách Lý Tử Linh nhưng đây là lần đầu giáp mặt Mẫu Dạ Xoa trong truyền thuyết. Nghe đồn nàng chỉ đánh một trận đã nổi danh khi mới mười lăm tuổi, còn chém giết một đường thoát khỏi Mai Dương Cốc, ắt hẳn là một kẻ tàn nhẫn máu lạnh. Nghe đồn Bách Lý Tử Linh xấu xí tục tằng, tuy phận liễu yếu đào tơ nhưng thô kệch chẳng kém nam nhân. Sau khi đến cửa Bắc Lâu, gã đã mấy lần trông thấy Bách Lý Tử Linh từ xa nhưng chẳng dám lại gần vì sợ lộ sơ hở. Bách Lý Tử Linh mà gã tận mắt trông thấy không giống như đồn đại.
Nhưng lời đồn Bách Lý Tử Linh là kẻ hay nóng giận, quen thói mắng chửi binh lính thì đúng là không sai. Mấy ngày trước, có một tên lính mắc lỗi trên thao trường bị nàng đánh đập tàn nhẫn. Tuy chỉ nhìn từ xa nhưng gã cũng nhận ra ả nữ nhân này đúng là thô bạo, tàn nhẫn. Nếu gã có thể nán lại Bắc Lâu một năm rưỡi thì chắc chắn chẳng cần ai giúp cũng có thể xúi giục binh lính đèo Bắc Lâu nổi loạn. Tiếc là trời không cho gã nhiều thời gian như vậy.
Hợp tác với tộc Hùng Ưng công phá cửa Bắc Lâu đúng là mưu tính của gã nhằm giúp Tam hoàng tử đang sa cơ thất thế. Tam hoàng tử tranh giành vị trí trữ quân thất bại, thái tử chẳng đời nào bỏ qua, nếu muốn sống yên ổn phải có chốn dung thân. Tộc Hùng Ưng cũng chẳng phải đồng minh lý tưởng nhưng thực lực lại hùng hậu. Hơn nữa, tộc Hùng Ưng từ lâu đã mơ tưởng công phá cửa Bắc Lâu, chiếm vùng đất Tây Bắc của Nam Trần. Vì thế, gã biết kế hoạch của mình sẽ được tộc Hùng Ưng hưởng ứng. Nhưng gã nào ngờ cửa Bắc Lâu lại khó phá đến thế, càng không ngờ Bách Lý Tử Linh đã bố trí phòng thủ trong thành từ trước. Gã những tưởng một khi trong thành xảy ra hỏa hoạn thì sẽ rối loạn, liên quân bên ngoài sẽ dễ dàng thừa cơ tấn công, nhưng chẳng những mưu tính không thành mà còn rơi vào tay địch, giờ như cá nằm trên thớt.
Gã thật không cam lòng.
"Trần Đình, trông chừng gã, không được để gã chết đâu đấy." Nàng hạ lệnh xong thì quay lại nhìn Nam Pha, nói: "Ta đoán ngươi rất tiếc mạng, không muốn chết thế này đâu nhỉ."
Nam Pha phì cười, như muốn dùng tiếng cười giấu đi sự xấu hổ vì bị nhìn thấu.
Dưới tháp canh đã đổ nát hoang tàn.
Mấy năm gần đây, vì chiến tranh liên miên nên cư dân ở Bắc Lâu ngày càng ít dần, có ai mà không sợ chết đâu. Những người đang sinh sống ở đây ngoài số ít là dân địa phương và thương nhân thì chỉ còn người nhà của binh sĩ.
Những thi thể chất đống dưới tháp canh gần như đã dọn sạch. Những cỗ xe chở thi thể lũ lượt lăn bánh dường như đã trở thành biểu tượng của trấn nhỏ chốn biên thùy này. Thành quách là đá tảng, thây người như nước chảy, không biết còn cần bao nhiêu sinh mạng mới có thể giúp nơi đây vĩnh viễn thái bình.
Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều đỏ rực như lửa như máu phủ kín trời tây, hòa lẫn với máu tươi dưới tháp canh thành một mảng màu sắc chói lòa.
“Tướng quân, tướng quân.” Dịch Phong cao giọng gọi từ xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
