Từ Tiểu Lai tặc lưỡi, hất cằm tự hào: "Sức hút của con đúng là không ai cưỡng lại được mà."
Từ Xuyên nghe vậy thì bật cười ha hả.
Cả gia đình năm người quây quần trong gian chính chật hẹp, không khí bỗng trở nên ấm cúng lạ thường. Từ Tiểu Lai ngồi trên chiếc ghế dài thấp lè tè, cảm giác mộc mạc này đã lâu lắm rồi nàng không được trải nghiệm.
"Oa! Hôm nay nhiều trứng quá!" Mắt Tuân ca nhi sáng rực lên như sao sa.
"Ăn nhiều vào cho mau lớn." Trình Lan Thanh không thể cưỡng lại sự đáng yêu của lũ trẻ, liên tục gắp thức ăn vào bát cho chúng.
Mậu ca nhi tuy còn nhỏ nhưng đã rất hiểu chuyện, cậu bé nhìn mâm cơm thịnh soạn rồi lo lắng hỏi: "A cha, a nương, nhà mình… còn đủ tiền không ạ?"
Từ Tiểu Lai nháy mắt ra hiệu với cha mẹ. Nhìn xem, trẻ con thời nay khôn lắm, không dễ lừa đâu!
Trình Lan Thanh điềm tĩnh đáp: "Đủ chứ con. Trước đây cha mẹ cứ nghĩ cần thắt lưng buộc bụng, nhưng sau chuyện cả nhà phải vào y quán, a nương và a cha đã bàn bạc kỹ rồi. Không gì quan trọng hơn sức khỏe, việc ăn uống tuyệt đối không thể thiếu thốn."
Mậu ca nhi vốn tin tưởng cha mẹ tuyệt đối, cậu bé ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu cái rụp: "A nương nói đúng ạ."
Nàng lại nháy mắt với cha mẹ. Mau lên nào, hãy áp dụng phương pháp giáo dục tích cực của gia đình ta!
Từ Xuyên và Trình Lan Thanh lập tức hiểu ý, hùa theo khen ngợi. Mậu ca nhi được khen thì đỏ bừng mặt, nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui sướng.
Tuân ca nhi thấy anh được khen thì cuống quýt cả lên, cậu bé cũng muốn được cha mẹ và a tỷ công nhận. Cái đầu nhỏ bé suy nghĩ đến phát nóng, cuối cùng thốt ra một câu xanh rờn: "Ăn nhiều! A cha, a nương và a tỷ ăn nhiều sẽ có sức!"
Từ Tiểu Lai không nhịn được nữa, cười phá lên. Tâm tư của trẻ con đúng là viết hết lên mặt. Tất nhiên nàng sẽ không thiên vị, nàng là a tỷ tốt nhất thế giới cơ mà!
"Tuân ca nhi nói chí phải. Người ta phải ăn thật no mới có sức làm việc chứ."
Từ Xuyên và Trình Lan Thanh nhìn các con, trong lòng dâng lên niềm xúc động. Đã lâu lắm rồi họ mới tìm lại được niềm vui giản dị của việc nuôi dạy con cái. Những lời nói ngây thơ, chân thành của trẻ nhỏ như liều thuốc tinh thần, khiến cuộc sống vất vả bỗng trở nên tươi sáng hơn bội phần.
Nhân cơ hội này, Từ Tiểu Lai lập tức nghĩ ra một lý do hoàn hảo để thực hiện kế hoạch của mình.
"A nương, a cha," nàng nháy mắt đầy tinh quái, "Để thưởng cho sự thông minh và hiểu chuyện của Mậu ca nhi và Tuân ca nhi, hay là hôm nay cả nhà chúng ta cùng ra phố chơi một chuyến đi!"
Mậu ca nhi và Tuân ca nhi nghe xong thì tròn mắt ngạc nhiên.
Thật sự có thể như vậy sao? Chỉ vì mấy câu nói của bọn họ mà được thưởng lớn thế này ư?
Hai đứa nhỏ mừng rỡ, ánh mắt mong chờ nhìn chằm chằm vào Từ Xuyên và Trình Lan Thanh. Sự cám dỗ của việc được đi chơi là quá lớn. Ngày thường a cha bận đi làm thuê, a nương và a tỷ tất bật việc nhà, giặt giũ kiếm tiền, chúng chỉ quanh quẩn ở nhà hoặc đi theo mua mớ rau, chứ chưa từng được thảnh thơi dạo phố bao giờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

