“Tôi vẫn nên đi với cậu thì hơn, lỡ đâu có chuyện gì tôi cũng tiện trở về tìm người tới cứu.” Hồ Hoài Tam nói.
Nghe thấy cậu ta nói vậy, tôi thật sự không biết phải nói sao.
Rất nhanh, chúng tôi đã đi tới nơi vừa rồi phát ra ánh sáng, phát hiện vậy mà nơi này là một ngôi nhà hoang cũ nát.
Nhìn sân nhỏ đen kịt, tôi hơi do dự liệu có thật sự phải đi vào xem thử không.
Ngay vào lúc này, trong sân lại lóe lên một luồng ánh sáng.
“Chẳng lẽ thật sự có vật tà gì sao?” Giọng Hồ Hoài Tam hơi run rẩy, nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)