“Cậu mới bị dọa ngốc ý, vừa rồi chính do con hồ ly nhỏ kia xuất hiện cứu tôi, nếu không cái cậu nhìn thấy trước tiên chính là thi thể của tôi, còn là thây khô bị hút cạn máu nữa, thậm chí còn sẽ xảy ra thi biến.” Tôi nói.
“Cậu nói là xuất hiện một con hồ ly nhỏ cứu cậu?” Hồ Hoài Tam nhìn về phía tôi, hỏi.
“Đúng vậy, chính là con hồ ly nhỏ cứu được trên đường khi chúng ta tới đây.” Tôi nói.
Nghe thấy tôi nói vậy, dường như Hồ Hoài Tam không tin: “Cậu thật sự không sao chứ?”
“Cậu không tin tôi?” Tôi hơi tức giận.
Tôi và tên này là bạn thân, từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, cùng nhau đi tiểu nghịch bùn, không có gì giấu nhau, không có bí mật gì. Không nghĩ tới vậy mà cậu ta lại không tin tôi.
Tôi không để ý tới cậu ta nữa, bắt đầu tìm kiếm hồ ly nhỏ ở xung quanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)