Tôi duỗi tay qua, hai tay nắm lấy cái kẹp, từ từ giúp hồ ly nhỏ tháo kẹp ra.
Dường như hồ ly nhỏ biết chúng tôi đang muốn cứu nó nên vẫn luôn rất an tĩnh, cũng không cảm thấy sợ hãi.
“Ngoan thật, chúng tao lấy kẹp ra giúp mày, mày sẽ được tự do.” Tôi nói.
“Cậu học được tiếng hồ ly lúc nào thế? Hình như nhóc này nghe hiểu lời của cậu.” Hồ Hoài Tam ở bên cạnh nói một câu.
Tôi chỉ trừng cậu ta một cái, rồi không để ý tới cậu ta nữa.
Sau khi lấy kẹp giúp hồ ly nhỏ xong, tôi lấy khăn giấy thường mang theo bên người ra băng bó đơn giản lại cho nó.
“Được rồi, mày có thể đi rồi.” Tôi nói với hồ ly nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)