“Ông nội, ông giúp bé gái trị liệu thế nào vậy?” Tôi hỏi.
“Cái này liên quan gì tới con không? Bây giờ con đi tìm Hoài Tam, các con giao quan tài tới nhà ông cụ Mã Kim Đức ở thôn Mã đi, ông lão qua đời rồi.” Ông nội nói.
“Con đi?” Tôi sững sờ, nói với vẻ hơi không tình nguyện.
“Bình thường khi con ở nhà không phải đều do con đi à, bây giờ con về rồi, đương nhiên là con đi, chẳng lẽ con còn muốn một ông già như ông đi giao à?” Ông nội tức giận nói.
“Vâng ạ.” Tôi không còn cách nào, chỉ đành thở dài quay người đi về phía nhà Hồ Hoài Tam.
Hồ Hoài Tam là người bạn thân tôi chơi cùng từ nhỏ tới lớn, là loại anh em thân thiết không gì không thể nói.
Trước đây khi không có ai khiêng quan tài, tôi đều sẽ gọi Hồ Hoài Tam đi giao cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)