“Được, trước tiên vào nhà đã, các cháu đã ăn cơm chưa, ông đi nấu cơm cho các cháu.”
“Không cần phiền vậy đâu, chúng tôi không đói.” Chị gái vội vàng nói.
Sau khi vào phòng, ông nội rót cho chị gái một cốc nước.
Khi ông nội nhìn thấy bé gái trong ngực chị gái, ông lập tức sững sờ, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, dường như đã phát hiện ra chuyện gì làm ông vừa kinh sợ vừa lo lắng.
Khác thường của ông đã làm tôi chú ý, tôi không biết tại sao ông nội lại đột nhiên có biến hóa như vậy, chẳng lẽ ông đã nhìn ra tình hình của bé gái này sao?
“Ông nội, ông làm sao vậy?” Tôi hỏi.
“Không, không sao.” Rõ ràng ông nội có gì đó không đúng, trông ông hơi hốt hoảng, vội vàng né tránh ánh mắt tôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)