Giống như trước đây, mỗi khi gặp chuyện gì khó xử, tôi đều sẽ tìm ông nội để bàn bạc.
Bây giờ tôi đến đây đã được mấy ngày rồi, cũng không biết ông nội ở nhà thế nào, có nhớ đến tôi không.
Trở về ký túc xá, tôi nằm trên giường nghỉ ngơi, trong lòng vẫn đang nghĩ đến chuyện lão đạo sĩ nói lúc nãy.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến tối.
Nhìn thấy trời bên ngoài đã tối sầm, tôi theo bản năng nhìn về phía cửa sổ, không biết tối nay có còn xuất hiện những chuyện kỳ quái như trước kia nữa hay không.
Mãi cho đến sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, phát hiện trong ký túc xá mọi thứ đều rất bình thường, không có chuyện gì xảy ra, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)