Chị Ngô theo sát Vệ Đông đi vào, cười rót cho hắn ly nước nóng, trong lời nói hình như coi hắn là bạn của cô, lại kéo cái ghế bên cạnh cho hắn ngồi xuống, làm xong tất cả, chị đóng cửa đi ra ngoài.
Vệ Đông đem cái ly trong tay đặt ở trên tủ đầu giường, từ trên ghế, thong thả bước đi đến trước cửa sổ, sau lưng hắn là mặt trời sáng lóa, cả người đắm chìm trong ánh mặt trời, nhưng cho dù có tắm ánh sáng mặt trời thì cũng không thể làm dịu đi bên mặt nhìn nghiêng của hắn.
"Có lời cứ nói, tôi còn muốn nghỉ ngơi."
Đối với người bên cạnh Mạnh Kiết Nhiên cô rất xin lỗi, không thể biểu hiện được thái độ tốt, ngày hôm qua nếu không phải bởi vì hắn, cô cũng không đến nỗi nằm tại đây, ngửi mùi thuốc, còn phải uống thuốc chích thuốc.
"Xem ra tình trạng cô không đến nỗi nào, tôi cũng đã có thể đi báo lại với ông chủ là cô rất tốt."
Vệ Đông đút tay trong túi quần, có chút cương quyết lỳ lợm lại thêm chút kiêu căng, trên mặt cương nghị không có quá nhiều cảm xúc, hoặc giả có cũng đã được hắn giấu ở đáy lòng, không dễ dàng lộ ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


