Mục Lương Hòa về nhà rất khuya, Thanh Ninh đã ngủ, chỉ để lại cho anh một ngọn đèn nhỏ đầu giường tỏa ra ánh sáng vàng nhạt yếu ớt. Mục Lương Hòa nhẹ nhàng mở cửa, đi chân trần lấy quần áo vào phòng tắm, tắm xong lại nhẹ nhàng vén chăn nằm xuống giường.
Bên giường trũng xuống, Thanh Ninh rất tự nhiên tiến lại gần anh, Mục Lương Hòa đưa tay ôm lấy cô vào trong ngực. die»ndٿanl«equ»yd«onCô ậm ừ một tiếng nhưng không mở mắt, tự nhiên lật người, áp mặt tựa vào ngực anh, tay cũng vòng quanh hông anh cuộn người lại mà ngủ, loại tư thế ngủ này tâm lí học phân tích là do con người không có cảm giác an toàn, chắc là trong tiềm thức của cô luôn thiếu hụt cảm giác an toàn.
Mục Lương Hòa tắt đèn ngủ, trong bóng tối cúi đầu hôn lên trán cô một cái rồi kéo chặt chăn.
Cô ngủ lâu rồi mà tay chân vẫn lạnh lẽo, anh đem tay cô kéo xuống ủ trên bụng mình, chân kẹp lấy chân cô.
Buổi sáng tỉnh lại, bên cạnh không có ai nhưng gối đầu bên kia vẫn còn lún xuống nên biết là hôm qua anh có về nhà, tay vô thức sờ sờ lên gối còn vương lại nhiệt độ của anh, tâm tình rất tốt rời giường. die»ndٿanl«equ»yd«onMục Lương Hòa ở trong bếp chỉ nghe thấy tiếng hát của cô, một bài hát vui vẻ mà anh không biết, vui sướng như chim sẻ nhỏ. Cô mặc một cái áo da sọc đen trắng và một cái quần bút chì màu hồng cánh sen đi qua đi lại, lúc anh ra ngoài thấy cô vợ nhỏ đang cầm một quả chuối tiêu định bóc vỏ liền nghiêm mặt quát lên.
"Biết rồi, không ăn thì không ăn."
Thanh Ninh bị chặn miệng, nhìn anh trợn mắt, nuốt xuống cái bánh bao xong mới đá một cái vào chân anh dưới bàn: "Thủ trưởng, anh là đang muốn gây với em."
Đúng vậy, Mục Lương Hòa cũng từng nghĩ, Tạ Thanh Ninh đúng là rất ầm ĩ, ríu rít nói không dứt, không hề giống một chút nào với những người con gái mà anh từng tiếp xúc, nhưng mà sự ầm ĩ của cô đối với anh đã thành thói quen, nếu ngày nào đó không nghe cô náo động thì dường như cảm thấy thiêu thiếu cái gì. die»ndٿanl«equ»yd«on
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


