"Chị dâu, chào buổi sáng."
Thanh Ninh ngồi xuống vị trí của mình, thấp thỏm lo lắng chỉ sợ Diêm Nhuận Hoa đem chuyện ngày hôm đó cô và Mạnh Kiết Nhiên gặp mặt nói cho Mục Lương Hòa biết. die»ndٿanl«equ»yd«onLúc đó Diêm Nhuận Hoa đã nhìn thấy Mạnh Kiết Nhiên hôn cô, một loại cảm giác bứt rứt sâu xa từ lòng bàn chân dâng lên, ngay cả tay cầm cái muỗng cũng vì thế mà run rẩy, thiếu chút nữa làm đổ sữa tươi Mục Lương Hòa rót cho cô.
"Trong người khó chịu hay sao?"
Mục Lương Hòa thấp giọng hỏi, bởi vì bị cảm mà giọng hơi nặng, tiếng nói càng thêm trầm thấp, từ tính.
"Không sao, có thể bị lạnh, ăn không thấy ngon thôi."
Mục Lương Hòa là người thô kệch, ở trong bộ đội cùng một đám đàn ông khô khan quen rồi, với lại có rất ít cơ hội quan tâm chăm sóc đàn bà con gái, anh sờ sờ tay cô đã lạnh lẽo thấu xương, chân mày lập tức nhíu lại, vọt miệng quát : "Không muốn thân thể nữa hả, ăn sáng xong lên lầu mặc thêm áo vào."
Cô rút tay ra, nhìn bộ dạng muốn cười của Diêm Nhuận Hoa, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Thủ trưởng, còn có người ở đây."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


