"Không có gì, vẫn còn tê sao?"
Lòng bàn tay Mục Lương Hòa ấm áp, dán lên da trên bắp chân cô giống như ngọn lửa nhỏ cháy lan đồng cỏ. Thanh Ninh thu chân lại, đưa tay bắt lấy bàn tay anh, trên mu bàn tay có một vết thương thật dài vì bị ngâm nước mà trắng nhợt, lớp da bên ngoài đã bị bong ra, nhìn hết sức dữ tợn, thế này mà cũng không biết sơ cứu, nhỡ nhiễm trùng thì làm sao. Cô muốn đứng lên đi lấy hộp cấp cứu, bị anh chặn ngang kéo xuống, cả người mất trọng tâm ngã ngồi ở trong lòng anh. Mục Lương Hòa ôm lấy cô thật chặt, so bình thường dùng lực nhiều hơn, làm như muốn đem cả người cô ghìm vào trong thân thể, tan vào trong máu. Anh vùi đầu trong cổ cô, khí nóng thở ra vấn vít quanh cần cổ. Rốt cuộc thì anh đang đè nén cái gì, một ý tưởng đáng sợ nảy ra trong đầu, không thể nào nói ra khỏi miệng, cũng nắm chặt tay áo, tựa đầu lên bả vai anh.
Hồi lâu cảm thấy một giọt nóng hổi rơi xuống trong cổ áo, cả người Thanh Ninh run lên, theo bản năng đưa tay ôm anh, dùng má mình dán thật chặt vào gò má anh cọ cọ, như hai người cực kỳ tuyệt vọng tìm sự an ủi lẫn nhau.
Mục Lương Hòa từ trong cổ cô ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đã trấn tĩnh lại, sự đè nén đã phai nhạt rất nhiều, nhưng vẫn có thể nhận ra hốc mắt đo đỏ chứng tỏ anh vừa khóc, người đời đều nói nam nhi có lệ không dễ rơi, huống chi là Mục Lương Hòa.
"Thủ trưởng, là ai đã xảy ra chuyện?" Cuối cùng cô vẫn hỏi, thân thể Mục Lương Hòa cứng ngắc, con ngươi đen nhánh nhìn cô từ từ nhắm lại rồi chậm rãi mở ra, chỉ vừa liếc mắt làm như trải qua vạn năm tang thương, cũng là trong nháy mắt. Một Mục Lương Hòa như vậy khiến cô rất đau lòng, cái đau phát ra từ nội tâm, là một loại đau khó diễn tả bằng lời, lúc đầu chỉ là một chấm nhỏ dần lan rộng ra toàn thân, đau đớn vô cùng, nước trong mắt đã dâng lên, sống mũi cay cay.
"Em cũng đoán được đúng không."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


