Cố Thành Dĩ hết sức nhiệt tình nhận lấy balo trong tay cô rồi đưa cô vào trong lều. Trong căn lều chật hẹp kê liên tiếp mấy cái nệm đã ướt nhẹp vì nước mưa, có mấy cái còn là nệm cỏ, phía trên phủ sơ cái mền một. Gió bên ngoài vừa thổi căn lều đã rung rinh như ông già tuổi xế chiều.
"Chị dâu, chị đến đây chắc là không yên tâm về thủ trưởng hả."
"Ừhm." Thanh Ninh ngồi xuống một cái nệm rơm, nhìn chung quanh lều một vòng: "Vết thương của anh ấy vẫn chưa khỏi, tôi không yên tâm nên đến xem thế nào, xong rồi sẽ đi ngay."
Cố Thành Dĩ cảm thấy cô gái này cũng quá thành thực rồi, chỉ vì muốn xem một chút mà chạy đến tận khu vực xảy ra thiên tai, nếu bảo tình cảm không sâu thì có đánh chết anh ta cũng không tin. Có điều nhìn thấy cũng thật ghen tỵ, đến khi nào thì mới có một cô gái chịu vì anh ta như vậy đây, được vậy dù có chết cũng nhắm mắt. Nhưng nếu mà có chuyện đó thật, anh ta sẽ không nỡ mà bỏ cô ấy đi xa thế này, đừng nói gì là để cô ấy đến khu vực thiên tai nguy hiểm như bây giờ.
"Chị dâu, chị cứ ở đây, tôi có việc phải đi một chút, thủ trưởng một lát sẽ về."
Cố Thành Dĩ dặn dò xong thì ra ngoài, hơi lạnh bên ngoài cũng bởi hành động của anh ta mà tràn vào. Thanh Ninh nhìn theo bóng lưng của Cố Thành Dĩ chỉ cảm thấy trong ngực thắt lại. Nơi này nguy hiểm trùng trùng, nếu sơ ý một chút thì hậu quả không lường.
Thanh Ninh lấy di động ra nhìn không hề có vạch sóng nào, mở balo ra kiểm tra thấy không bị ướt, cô lấy thuốc mang theo ra chờ anh về sẽ xoa bóp cho anh. Sau đó lại lấy ra thịt gói chân không mang theo từ nhà, nghĩ mấy ngày qua chắc là anh không được ăn uống đầy đủ nên mang thêm cho anh ăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


