Chuyện này rốt cuộc là sao?
Hoắc Vân Tranh lắc lắc đầu. Ký ức đã bị đứt đoạn, giống như có người nhẫn tâm khoét đi một mảng vậy. Anh chỉ nhớ mình đã dụ kẻ thù vào bãi mìn, tiếp đó là một vụ nổ thảm khốc, và sau đó... là một khoảng trống rỗng.
"Thủ trưởng! Anh không sao chứ?!" Vài chiến sĩ mặt bôi đầy màu ngụy trang lao tới. Vừa nhìn thấy "thảm trạng" này của Hoắc Vân Tranh, hốc mắt họ lập tức đỏ hoe: "Quân y! Nhanh lên! Mang cáng tới đây!"
"Đừng có gào." Hoắc Vân Tranh giơ tay ngăn cản sự hoảng loạn của cấp dưới, giọng nói có chút khàn khàn: "Tôi không sao, tự đi được."
Quả thực là anh có thể đi được. Không chỉ đi được, mà trong cơ thể còn tràn ngập một cảm giác tràn trề sức mạnh chưa từng có, tựa như vừa được ngủ đủ ba ngày ba đêm, tinh thần sung mãn đến mức chỉ muốn tìm một cái cây để đấm vài phát.
"Thủ trưởng, vết thương của anh..." Cậu quân y xáp lại gần định kiểm tra, nhưng lại bị bộ quần áo rách nát thê thảm và lớp da thịt hoàn hảo bên trong làm cho ngơ ngác. Chuyện này cũng quá phản khoa học rồi! Chảy nhiều máu như vậy mà người vẫn hoàn toàn khỏe mạnh sao?
"Thủ trưởng, sao vậy ạ?" Cậu cảnh vệ căng thẳng hỏi.
Hoắc Vân Tranh quay đầu lại, ánh mắt khóa chặt vào bụi rậm bị đè bẹp xơ xác cách đó không xa. Ở đó có một vũng máu vẫn chưa khô hẳn, bên cạnh còn vương lại vài sợi lông dài màu trắng. Cảm giác trống rỗng trong lòng ngày càng mãnh liệt, giống như vừa đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng.
"Không có gì." Hoắc Vân Tranh thu hồi tầm mắt, đè nén thứ trực giác hoang đường kia xuống đáy lòng. Trên mặt anh lại khôi phục dáng vẻ Diêm Vương sống lạnh lùng cứng rắn: "Thông báo cho các đại đội, mười phút sau rút lui, quay về doanh trại."
…
Tại rìa kết giới.
Đồ Sơn Dao bị đau đến mức tỉnh lại. Không phải đau ở vết thương, mà là đau đầu. Cô vịn vào một gốc hòe già để đứng lên, thân hình hơi lảo đảo.
"Kỳ lạ thật..." Cô sờ sờ gáy mình, vẻ mặt đầy mờ mịt.
Cô nhớ rõ mình ra ngoài để liều mạng với con Thao Thiết, sau đó... hình như là thắng rồi? Cúi đầu nhìn lại bản thân, chiếc váy vốn màu trắng nay đã bẩn đến mức không nhìn ra màu sắc ban đầu. Vết rách lớn ở bụng đã hoàn toàn khép miệng, linh khí vốn dĩ cạn kiệt trong cơ thể vậy mà lại khôi phục được hai phần.
"Chẳng lẽ mình ăn thịt con Thao Thiết rồi sao?" Đồ Sơn Dao có chút hoài nghi nhân sinh. Không đúng, cái thứ đó hôi thối muốn chết, cô có điên mới hạ miệng cắn nó. Nhưng nếu không phải đã ăn thứ gì đó cực kỳ đại bổ, thì một thân đầy thương tích này sao có thể lành lại được?
Hơn nữa... Cô giơ tay lên, ghé sát vào ngửi. Ngoài mùi bùn đất và mùi máu tanh, sao trên người lại có thêm một cỗ mùi vị nam tính xa lạ thế này? Vừa có chút nóng rực, lại vừa khiến người ta... bủn rủn cả chân tay.
Mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng đánh xong trận này, chẳng những không chết mà cơ thể còn được phục hồi không ít. Chuyến này coi như không lỗ.
Đồ Sơn Dao phủi phủi lớp đất bụi trên váy, cuối cùng liếc nhìn về phía rìa khu rừng một cái. Ở nơi đó dường như có thứ gì đó đang ngày càng rời xa cô. Cảm giác hụt hẫng một cách khó hiểu trong lòng khiến cô cảm thấy rất khó chịu.
"Về thôi." Cô xoay người, không thèm nghĩ ngợi thêm nữa.
Chỉ là cô không hề phát hiện ra, ngay khoảnh khắc cô quay lưng bước đi, một tia kim quang cực kỳ nhạt đã lặng lẽ không tiếng động chui vào bụng dưới của cô, ngoan ngoãn nằm im lìm ở đó.
...
Chuyến tàu hỏa vỏ xanh lắc lư chầm chậm, bên trong toa xe chật ních người.
Trên giá hành lý nhét đầy những bao tải dứa và bọc tải gai, còn dọc lối đi thì la liệt những hành khách không mua được vé ngồi đang ngồi xổm. Bầu không khí trong toa đặc quánh mùi mồ hôi, mùi thuốc lá khét lẹt, hòa lẫn với vị chát ngầm ngậm tỏa ra từ những cặn trà rẻ tiền.
"Ông ơi, ông đưa vỏ quýt đây cho cháu đi, cháu vứt giúp ông cho ạ."
Chợt, một giọng nói non nớt, nũng nịu vang lên từ phía cuối toa tàu.
Chủ nhân của giọng nói ấy là một cậu bé mới chừng hơn bốn tuổi. Cậu nhóc mặc một chiếc áo vải màu xanh lam đã giặt đến bạc màu, phần tay áo cộc đi một đoạn, để lộ ra hai cánh tay nhỏ xíu, bụ bẫm như ngó sen. Ngũ quan của cậu bé vô cùng thanh tú, mày rậm mắt to, sống mũi cao thẳng tắp như được dao khắc. Thế nhưng, hai bên má cậu nhóc vẫn còn vương nét phúng phính của trẻ con, khiến cho dáng vẻ cố tỏ ra nghiêm túc của cậu lại càng thêm phần đáng yêu, chọc người ta yêu mến.
Nghe vậy, ông cụ đang ngồi bóc quýt cạnh cửa sổ bèn cúi đầu nhìn xuống, bật cười thích thú:
"Ây da, nhóc tì này, cháu đi tàu một mình đấy à?"
"Dạ không ạ, mẹ cháu đang ngủ ở toa phía sau cơ." Cậu bé vừa ngoan ngoãn đáp lời, vừa đưa hai tay nhận lấy vỏ quýt, cẩn thận gom gọn lại để nước quýt không rớt xuống sàn. "Sức khỏe của mẹ cháu yếu lắm, lại hay bị chóng mặt nên cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn ạ."
Thấy cậu bé hiểu chuyện, ông cụ xót xa chép miệng, vội mò mẫm trong túi áo lấy ra một quả quýt nguyên vẹn rồi dúi vào tay cậu nhóc:
"Cầm lấy mà ăn đi cháu."
Tuy nhiên, cậu bé không nhận. Cậu chắp hai tay ra sau lưng, ngoan ngoãn lắc đầu:
"Cháu không đói đâu, ông cứ giữ lại mà ăn ạ."
Nhưng ông cụ vẫn nhất quyết dúi bằng được vào tay cậu nhóc: "Bảo cầm là cầm! Ông còn nhiều quýt lắm, cả một bao tải to đùng kia kìa."
Cậu bé do dự chừng hai giây, cuối cùng cũng nhận lấy quả quýt, sau đó quy củ cúi gập người chào:
"Cháu cảm ơn ông ạ."
Nói xong, cậu nhóc xoay người, cẩn thận cất quả quýt vào trong túi quần chứ không hề bóc ăn.
Kịch nhỏ ngoài lề:
Hoắc doanh trưởng (nhìn vết thương đã lành): Cứ có cảm giác đêm qua đã xảy ra chuyện gì đó, cơ thể rất sung sức, chỉ là eo hơi mỏi.
Cảnh vệ (chằm chằm nhìn bộ quân phục rách nát của doanh trưởng): Thủ trưởng, quần áo của anh... là bị loài dã thú nào xé vậy? Sức lực cũng lớn gớm nhỉ!
Đồ Sơn Dao (đi ngang qua hắt xì hơi): Kẻ nào đang lén lút nhắc đến bản tọa đấy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)