Thao Thiết thực sự sợ hãi rồi. Nó đến đây là để bổ sung linh khí, chứ không phải đến để nộp mạng. Ôm chặt lấy con mắt đã mù, khối sương đen cuống cuồng lăn lê bò toài chạy trốn ra khỏi kết giới.
"Con điên này... Đợi đến khi kết giới vỡ nát, tao nhất định sẽ lột da mày!"
Chỉ khi đã xác nhận mùi hôi thối kia hoàn toàn biến mất, cơ thể Đồ Sơn Dao mới mềm nhũn ra, lảo đảo quỳ rạp xuống đất.
"Khụ khụ... khụ..." Từng ngụm máu đen ngòm trào ra theo từng tiếng ho.
Đúng là đả thương địch một ngàn thì tự tổn hại bản thân cũng mất tám trăm. Kinh mạch trong cơ thể cô lúc này chẳng khác nào lòng sông khô cạn nứt nẻ, đã thực sự đạt đến giới hạn chịu đựng.
Cô phải ra ngoài. Bắt buộc phải ra khu rừng vòng ngoài để tìm chút thảo dược kéo dài mạng sống. Nếu không, đừng nói là bảo vệ kết giới, e rằng cô còn chẳng sống nổi để nhìn thấy mặt trời ngày mai.
...
Màn đêm ở núi Trường Bạch lạnh buốt thấu xương.
Đồ Sơn Dao lê lết thân thể bê bết máu tươi, mỗi bước đi đều đau đớn như đang giẫm lên lưỡi dao sắc nhọn.
Thật sự quá uất ức. Sống sờ sờ cả ngàn năm trời, nếu cuối cùng lại phải bỏ mạng trong tay cái thứ bẩn thỉu dơ dáy kia, thì quả thực là một nỗi sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời làm hồ ly của cô.
Tầm nhìn trước mắt ngày càng mờ mịt, trời đất xung quanh như đang quay cuồng điên đảo. Ngay khoảnh khắc cô định tìm bừa một hốc cây để nằm chờ chết, thì một mùi hương kỳ lạ đột ngột xộc thẳng vào khoang mũi.
Là mùi máu. Thế nhưng, mùi máu này... lại rất khác biệt.
Cách đó vài trăm mét, bên trong một bụi rậm, có một bóng người đang nằm sấp.
Bộ quân phục màu xanh lục bảo vệ quốc gia đã bị máu nhuộm ướt sũng. Người đàn ông ngã gục úp mặt xuống đất, trên lưng là một vết thương chém sâu đến mức có thể nhìn thấy cả xương trắng.
Đồ Sơn Dao nuốt vội ngụm máu tanh ngọt vừa trào lên tận cổ họng, khóe môi chậm rãi nhếch lên tạo thành một nụ cười quyến rũ.
Xem ra ông trời đối xử với cô vẫn còn chưa tệ bạc lắm. Đây đâu phải là người? Đây rõ ràng là một viên thuốc bổ được dâng đến tận miệng để kéo dài mạng sống cho cô cơ mà!
Đồ Sơn Dao chằm chằm nhìn người đàn ông đang nằm trên mặt đất.
Vẫn còn thở.
Chưa chết hẳn.
Cô ngồi xổm xuống. Đầu ngón tay vừa chạm vào động mạch chủ trên cổ người đàn ông, một luồng hơi nóng rực đã men theo ngón tay xộc thẳng vào tứ chi bách hài của cô.
Cảm giác này thực sự quá mức bá đạo. Những kinh mạch vốn đang lạnh lẽo và cứng đờ vì trọng thương, nay bị luồng hơi nóng này xông vào thế mà lại có dấu hiệu buông lỏng.
Đồng tử vốn đang có chút vẩn đục của Đồ Sơn Dao chợt co rút lại.
Đúng là cực phẩm!
Đây đâu phải là thương binh gì, rõ ràng là một gốc linh chi bằng xương bằng thịt biết đi. Ở cái chốn quỷ quái linh khí cạn kiệt này, loại khí thuần dương có độ tinh khiết cực cao như vậy thậm chí còn hiếm lạ hơn cả tiên đan ngàn năm trước.
Lúc này, người đàn ông đang nằm sấp trong đống lá mục. Bộ quân phục trên lưng bị thứ gì đó sắc bén rạch toạc, da thịt lật ra ngoài, vết thương sâu đến mức có thể thấy cả xương. Mùi máu tươi hòa lẫn với hơi thở thuần dương đầy cám dỗ kia kích thích khiến cổ họng Đồ Sơn Dao khô khốc.
"Coi như hời cho anh rồi."
Đồ Sơn Dao xoay cổ tay, trực tiếp lật ngửa gã to xác này lại. Đôi lông mày của người đàn ông nhíu chặt, vẻ chính khí toát ra trên mặt dù đã hôn mê vẫn không hề tan đi.
Thế nhưng, Đồ Sơn Dao lại chẳng hề có những e dè thế tục kia. Cô vươn tay kéo luôn mấy chiếc cúc áo quân phục vướng víu. Dù sao thì ông trời cũng đã dâng miếng cơm nối mạng này đến tận miệng rồi, nếu cô còn làm kiêu không ăn thì thật đáng bị con chó điên Thao Thiết kia lột da róc xương.
"Xuy."
Ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào lớp da trên ngực người đàn ông, một luồng ánh sáng vàng chợt bắn ra, làm ngón tay của Đồ Sơn Dao bỏng đến mức bốc khói.
Là kim quang công đức!
Hóa ra, trên người người đàn ông này mang theo đại công đức cứu dân cứu thế. Nếu đổi lại là mấy con tiểu yêu tinh chưa đủ đạo hạnh trong kết giới, chỉ cần chạm nhẹ một cái chắc chắn đã bị luồng kim quang này thiêu thành tro.
Đáng tiếc, cô lại là người của gia tộc Đồ Sơn. Là bộ tộc thần thú từng được trời ban sắc phong, thứ mà họ không sợ nhất chính là công đức.
"Hung dữ cái gì chứ?"
Đồ Sơn Dao cười lạnh, ngược lại càng dùng sức ấn chặt lên lồng ngực người đàn ông. Chín chiếc đuôi cáo hư ảo lúc ẩn lúc hiện sau lưng cô, mạnh mẽ áp chế luồng kim quang đang kháng cự kia. "Mượn chút dương khí để chữa thương, bản tọa đảm bảo anh không chết. Vụ mua bán này anh chỉ có lời chứ không lỗ đâu."
Nói xong, cô cúi người xuống. Đôi môi lạnh lẽo áp sát vào lớp da thịt nóng rực.
Kịch nhỏ ngoài lề:
Gấu trúc tinh: Lão tổ tông, người ăn thử miếng măng cho lại sức nhé?
Đồ Sơn Dao: Cút ngay, ê răng lắm.
(Sau khi nhìn thấy anh quân nhân bị trọng thương)
Đồ Sơn Dao: Cái này được đấy, trông có vẻ non mềm, lại đây cho bà cắn một miếng nào?
Quân nhân: ...Tôi cảm thấy mình vẫn còn có thể cấp cứu thêm chút nữa được không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)