Nhưng anh vạn lần không ngờ đến, nữ đồng chí này lại hoàn toàn không sợ anh. Thứ nhất, đây là toa tàu, là nơi công cộng, còn có những người khác, rốt cuộc cô muốn làm gì? Cho dù có ăn vạ anh, cũng không phải kiểu này, cô có hiểu không?
Thứ hai, anh không phải hành khách bình thường, anh là công an! Là người mà cô muốn ăn vạ là ăn vạ được sao? Thời buổi này còn có người dám ăn vạ công an, có phải là chán sống rồi không? Cô dám làm loạn, Giang Kiến Hứa cũng không phải dạng vừa, hoàn toàn không để vào mắt.
Hàn Thư Anh đè lên người anh, thầm nghĩ chẳng phải là cảnh hôn sao, cảnh hôn thôi mà, nói về cái này, cô là dân chuyên nghiệp! Nghĩ vậy, lúc anh mở miệng bảo cô dậy, cô chớp thời cơ áp sát lại, lần này không chỉ hôn, mà còn là một nụ hôn sâu ướt át.
Nếu hôn chạm môi không được, vậy thì giao lưu sâu hơn một chút!
Cô nắm chặt tay anh đang muốn đẩy mình ra, hai người trông như đang giằng co, nhưng thực ra cô muốn diễn như trong phim, muốn đan mười ngón tay vào nhau, sau đó thêm chút kỹ xảo, nào là hai chú cá nhỏ linh hoạt chạm vào nhau, bơi lội một chút, lượn lờ một vòng, rong biển rong biển, phiêu du trong nước.
Ý tưởng thì hay đấy, nhưng cô không ngờ, hai chú cá nhỏ vừa chạm vào nhau, cả hai như bị điện giật, đây là lần đầu tiên Hàn Thư Anh hôn một nam diễn viên mà có cảm giác như bị điện giật, trời ạ! Động tác đẩy của công an Giang cũng cứng đờ trong ba giây.
Hàn Thư Anh còn chưa kịp làm gì khác, người bên dưới đột nhiên dùng lực ở eo, nhấc bổng cả người cô lên khỏi giường, trong nháy mắt, một lực mạnh đẩy cô lùi về sau một bước.
Công an Giang ngồi dậy.
Huống hồ dưới ánh sáng mờ ảo cô đã có thể cảm nhận được ánh mắt sắc như dao của công an Giang, khí thế dọa người, cô không dám thở mạnh, dùng hết sức bình sinh, vèo một cái trèo lên giường trên.
Đôi chân thon dài trắng như tuyết dưới váy vội vàng co lại, để lộ một chút bụi bẩn dưới đôi tất trắng, leo lên giường cô lập tức nằm thẳng, lặng lẽ kéo chăn che kín người, không nhúc nhích bắt đầu giả chết.
Quyết tâm, bất kể xảy ra chuyện gì, cứ nói là ngủ mơ, không biết, không rõ, không hiểu, hỏi gì cũng không biết, quyết tâm giả ngốc đến cùng.
Có lẽ động tác vừa rồi của công an Giang quá mạnh, việc đột ngột ngồi dậy khiến cuối cùng chiếc giường cũng phát ra tiếng cọt kẹt, Văn Dật Xuân đang ngủ gà gật ở giường đối diện trở mình, tỉnh giấc.
Mở mắt ra thấy giường đối diện có người đang ngồi, lúc này ánh sáng hành lang lóe lên, lướt qua mặt người kia, một bên tai đỏ bừng, ngủ gật à.
Anh ta mơ màng hỏi một câu: “Sao anh không ngủ?”
Một lúc sau mới nghe thấy tiếng đi giày từ phía đối diện: “Đi vệ sinh.”
“Ồ.” Văn Dật Xuân lại mơ màng ngủ thiếp đi.
Hàn Thư Anh vẫn luôn nhắm mắt giả chết, nghe thấy tiếng bước chân rời đi, cô mới chui ra khỏi chăn, thở hắt ra một hơi, đưa tay vỗ vỗ ngực, sau đó lau miệng, thật sự là, quá kích thích, tuy chỉ trong chốc lát, nhưng cô cảm thấy vô cùng dài.
Vì để hoàn thành cảnh thứ ba của kịch bản, cô đã liều mạng hơi quá, trong lòng vô cùng lo lắng, thầm nghĩ lúc này, chắc không có tội nữ lưu manh chứ? Trai chưa vợ gái chưa chồng, ở thời đại này hôn nhau một cái, chắc không phạm pháp đâu nhỉ?
Cô thật sự sợ công an Giang sẽ bắt cô lại! Rồi tố cáo cô giở trò lưu manh, bị nhốt vào mỏ đá đào khoáng thì thảm rồi! Bây giờ nghĩ lại tim cô vẫn còn đập thình thịch, hoảng chết đi được.
May mà trên kịch bản không có gợi ý nào về việc đưa cô đến trại tạm giam hay mỏ đá, tạm thời xem như an toàn.
May mà cuối cùng cũng có thu hoạch, kịch bản đã được làm mới.
Cảnh thứ ba của Thập Thế Thư: Chạm nhau tình như điện, hôn nhau duyên vĩnh hằng (hoàn thành).
Phần thưởng: Một túi nhỏ gạo bạch ngọc linh.
Cô hơi thất vọng, còn tưởng kịch bản sẽ thưởng cho cô một khoản tiền, có tiền thì dù mua nhà hay sinh hoạt ở đây cũng đều có ích, gạo bạch ngọc linh là gì? Cô đưa tay sờ bên gối, quả nhiên có thêm một vật, mượn ánh sáng nhìn qua, là một chiếc túi nhỏ bằng lụa mềm màu trắng, nhưng chất vải cực tốt, mềm mại như lớp da thứ hai của con người, cô nhớ lại phần thưởng của cảnh hai là một gói tiên hạnh khô (mơ khô), ăn một quả mà đến giờ trong miệng vẫn còn thoang thoảng mùi trái cây.
Thật sự là hương thơm còn vương trên môi, ba ngày không dứt.
Giấy gói mơ khô giống như giấy da thật, sờ vào cũng rất mềm mại.
Đồ tốt thì tốt thật, nhưng cái túi gạo này nhỏ quá, chỉ bằng bàn tay, bên trong nhiều nhất cũng chỉ có một vốc gạo, Hàn Thư Anh dùng tay bóp thử, đúng là gạo, kịch bản keo kiệt thật, cô lẩm bẩm rồi đặt túi gấm xuống dưới gối.
Phần thưởng tạm chấp nhận được, không cho tiền đúng là có chút thất vọng, nhưng cũng không sao, dù sao mục đích của cô không phải là vì phần thưởng, mà là để hoàn thành kịch bản, quan trọng hơn, cuối cùng cô cũng đã tìm ra quy luật kích hoạt của kịch bản này.
Không phải tiếp xúc cơ thể để kích hoạt tình tiết, mà là cảm giác rung động, còn phải là sự rung động của công an Giang mới được!
Chuyện này hơi khó, khó hơn nhiều so với việc va chạm đơn thuần, nhất là lần này đã đắc tội với anh, không biết ngày mai sẽ ra sao nữa?
Hàn Thư Anh thở dài, thầm nghĩ anh thanh cao, anh tự trọng, nên chắc anh sẽ không muốn người khác biết chuyện anh bị… hôn đâu nhỉ?
Nghe thấy tiếng bước chân quay lại khoang, trong lòng Hàn Thư Anh căng thẳng, lập tức nhắm mắt không nhúc nhích, cho đến khi giường dưới có tiếng người nằm xuống, dường như cả đêm công an Giang không có động tĩnh gì…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

