Bên cạnh phần mộ của mẹ con Liễu Nhiễm Nhiễm mà không ai biết đến, nay lại xuất hiện thêm hai nấm mồ, một lớn một nhỏ.
"Anh hai Lâm, anh làm thế này... Haiz!"
Người lập mộ là Lâm Thuận Tử, người anh em vào sinh ra tử nhiều năm của Lâm Duy Văn. Anh ấy mới biết người anh em mất tích của mình muốn tự vẫn khi nhận được bức thư của Lâm Duy Văn, không ngờ dù đã vội vã chạy đến nhưng cuối cùng anh ấy vẫn không kịp ngăn cản, anh ấy chỉ có thể nhặt xác cho người anh em của mình.
Liễu Nhiễm Nhiễm cảm thấy đầu óc choáng váng khi nhìn con gái chết thảm, rồi lại chứng kiến chồng tự sát theo vợ con sau khi báo thù xong. Khi cô lấy lại ý thức, con gái nhỏ đang nằm ngay bên cạnh, còn con gái lớn Đại Mễ thì đang lau mồ hôi cho cô, con bé vui mừng khôn xiết khi thấy mẹ tỉnh lại.
"Mẹ, mẹ tỉnh rồi!"
Vẫn còn! Đại Mễ của mẹ vẫn đang bình an vô sự!
Nước mắt làm ướt nhòe hốc mắt Liễu Nhiễm Nhiễm, nhưng ánh mắt cô lại vô cùng kiên định.
Lần này, mẹ nhất định! Nhất định sẽ bảo vệ tốt các con!
Dù đây có là ảo giác sau khi chết hay là bất cứ điều gì đi chăng nữa, bất kỳ ai vẫn đừng hòng bắt nạt ba mẹ con cô từ nay về sau!
Liễu Nhiễm Nhiễm và Đại Mễ còn chưa kịp tận hưởng giây phút đoàn tụ được bao lâu, tiếng chửi bới của bà Lâm đã vang lên từ bên ngoài.
"Cái đồ tiện nhân chết tiệt này! Đồ gà mái không biết đẻ trứng! Mày đẻ ra hai đứa con gái vô dụng mà vẫn còn mặt mũi trốn trong nhà à, mày giả vờ ốm đau bệnh tật như hồ ly tinh để cho ai xem hả! Còn không mau cút ra đây nấu cơm đi! Cả nhà lớn bé đều đang làm việc ngoài đồng, cái đồ lười biếng chết tiệt nhà mày..."
Bà Lâm còn chưa kịp chửi bới xong, Liễu Nhiễm Nhiễm đã chống người đứng dậy, cô cầm lấy con dao phay giấu sâu trong tủ và xông ra ngoài!
Ánh dao lóe lên trước mắt Đại Mễ, con bé chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng vội vã ra khỏi cửa của mẹ mình cùng với một câu nói để lại.
"Đại Mễ, ở trong nhà trông em gái cẩn thận!"
Đại Mễ đã mười tuổi, con bé chắc chắn rằng mẹ mình không thể nào là đối thủ của bà nội vì mẹ vừa mới sinh em gái xong và cơ thể vẫn còn rất suy nhược!
Con bé muốn chạy theo ra ngoài, nhưng nó lại sợ em gái sẽ gặp chuyện nếu ở một mình trong phòng.
Liễu Nhiễm Nhiễm cầm dao phay trên tay, cô vừa mới vượt qua cửa ải sinh tử nên sắc mặt vô cùng tái nhợt, mồ hôi túa ra từ hai bên trán, ánh mắt cô hung ác như một con ác quỷ đang bò lên từ cõi chết để đòi mạng.
Bà Lâm lập tức hoảng sợ trước dáng vẻ của Liễu Nhiễm Nhiễm, bà ta giống hệt một con gà trống bị bóp nghẹt cổ, hai mắt trợn trừng lồi cả ra ngoài nhưng lại không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Khi bà ta hoàn hồn và nhớ ra đây chỉ là cô con dâu thứ hai nhu nhược như cục bột, bà ta vừa định nổi cơn tam bành thì đã thấy con dâu thứ hai trừng mắt nhìn mình, cô cầm dao chém thẳng về phía bà ta!
Hai chân bà Lâm mềm nhũn, lập tức đứng chết trân tại chỗ.
Liễu Nhiễm Nhiễm lại lách qua người bà ta, cô vung dao chém loạn xạ khắp sân.
Liễu Nhiễm Nhiễm chém tung từng thứ một, từ cửa sổ phòng anh cả, anh ba, cho đến cửa bếp và cả ổ khóa tủ!
Cô vừa chém vừa hét lớn: "Các người không để tôi sống yên ổn, vậy thì tất cả cùng chết đi!"
Tiếng chém phá ầm ĩ cuối cùng cũng khiến ông Lâm cùng gia đình người anh cả, anh ba phải chạy ra khỏi nhà, ngoài sân cũng có rất nhiều hàng xóm vây quanh vì nghe thấy tiếng động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)