Hai dòng máu nóng từ mũi chảy xuống.
Giang Đường Tri nhanh chóng nhét giấy vào hai lỗ mũi anh, lại lau máu dính quanh miệng và mũi, trêu chọc: “Đoàn trưởng Hoắc nóng trong quá ha? Máu cam chảy như suối vậy.”
Hoắc Tân Thần bị cô trêu ghẹo nhưng không phản bác, bởi lẽ anh thật sự... đang bốc hỏa, là loại hỏa không có chỗ trút. Khóe môi anh mím lại, ánh mắt né tránh, cố tình quay mặt đi không dám nhìn cô.
Anh thật sự không hiểu nổi tại sao mỗi lời cô nói ra đều mang theo hương thơm ngọt ngào, như thể cả người cô đều tỏa ra mùi hương mê hoặc lòng người.
Tay cô cũng mềm lắm!
Khi nãy cô giúp anh lau máu mũi, còn nhẹ nhàng dùng tay kia giữ cằm anh lại để không cho anh cử động. Cái chạm nhẹ ấy khiến toàn thân anh tê rần. Bản thân anh luôn tự tin vào khả năng tự chủ và sức chịu đựng nhưng tối nay mới phát hiện, trước mặt cô gái tên Tri Tri này nhưng điểm anh luôn kiêu ngạo đó... hoàn toàn vô dụng.
Vì thế anh đành quay mặt đi, tránh nhìn cô. Anh sợ nếu cứ tiếp tục, bản thân sẽ mất kiểm soát mà làm ra chuyện không nên làm. Nhưng vị hôn thê nhỏ của anh lại chẳng hề phối hợp. Cô đưa hai tay ôm lấy má anh, ép anh quay lại nhìn mình. Khoảnh khắc đối mặt ở cự ly gần, từ tai đến cổ Hoắc Tân Thần đỏ bừng.
Yết hầu anh khẽ động, hơi thở rối loạn, nhiệt độ cơ thể như tăng vọt.
Giang Đường Tri cong môi đầy tinh quái, ghé sát tai anh thì thầm: “Đoàn trưởng Hoắc, anh mà còn tiếp tục nghĩ linh tinh, chắc máu mũi anh chảy đến cạn luôn đấy.”
Nói xong, cô thành công chứng kiến máu mũi của Đoàn trưởng Hoắc càng chảy mạnh hơn, đến mức giấy nhét trong mũi cũng bị máu nhuộm đỏ bừng. Ai mà ngờ được một người giết chóc quyết đoán như Đoàn trưởng Hoắc, lúc ở riêng lại... ngây thơ đến thế.
Trêu chọc anh thực sự quá vui! Mỗi phản ứng mãnh liệt của anh đều khiến cô muốn đè anh ra mà dày vò một trận cho đã.
Cái sự "tương phản" ấy cô mê lắm!
Tuy chưa từng yêu đương thật sự nhưng trên mạng thì không thiếu kinh nghiệm nha! Cô đã ngắm biết bao mỹ nam, việc nắm thóp một Đoàn trưởng Hoắc ngây thơ thế này, với cô quá đơn giản.
Cuối cùng đoàn trưởng Hoắc đành... bỏ chạy trong hỗn loạn. Khi anh bước nhanh ra khỏi phòng, phía sau còn vọng lại tiếng cười giòn tan của vị hôn thê. Tiếng cười ấy không khiến anh xấu hổ, ngược lại, còn khiến khóe môi anh khẽ cong lên đầy tâm trạng tốt.
Cô vợ nhỏ vừa thơm vừa mềm của anh, dám trêu anh chứng tỏ là thích anh rồi. Chỉ cần cô vui, anh cam tâm tình nguyện để cô trêu chọc. Đêm hôm đó, đoàn trưởng Hoắc ngây thơ một đêm không chợp mắt.
Chỉ cần nhắm mắt lại, hình ảnh bị vợ chưa cưới trêu chọc lại hiện lên. Cả đêm ấy, anh phải đi... tắm nước lạnh bốn lần. Giữa mùa đông giá rét mà còn chịu nổi bốn lần nước lạnh, e là ngoài Đoàn trưởng Hoắc với thân thể nghịch thiên ra thì chẳng ai chịu nổi người khác chắc đã nhập viện từ lần thứ nhất rồi.
Trái lại, Giang Đường Tri ngủ một giấc ngon lành đến sáng. Sáng sớm, cô lấy ra một lá bùa hộ thân từ trong không gian, rồi khi ăn sáng đưa cho phu nhân nhà họ Phí.
“Đây là gì vậy? Bùa hộ thân à?”
Người Hồng Kông vốn rất mê tín, vừa thấy lá bùa cô đưa ra có ánh kim nhàn nhạt tỏa ra, vợ chồng nhà họ Phí trố mắt kinh ngạc. Thứ này tuyệt đối không tầm thường!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


