Chẳng ngờ lúc quay vào, sắc mặt cô vẫn rất tệ, chắc chắn là do vẫn còn bận tâm về chuyện này. Chu Khiết Thiện rất tinh ý, không hề gặng hỏi, chỉ bảo nhân viên phục vụ ra ngoài tiếp đón khách khứa.
Chu Khiết Thiện vốn định không can thiệp vào chuyện riêng của con, nhưng thấy tình trạng này, bà cảm thấy không ổn chút nào, quyết định tìm con gái để tâm sự.
“Hân Hân này.” Chu Khiết Thiện đặt vật dụng trên tay xuống, ra hiệu cho Đồng Nguyệt Hân cũng dừng việc đang làm lại, rồi nhẹ nhàng lên tiếng: “Mẹ có chuyện muốn trò chuyện cùng con.”
Nghe thấy thế, Đồng Nguyệt Hân lập tức giật mình, trong lòng dấy lên sự chột dạ vì nghĩ ngay đến việc Lục Phong Thiên và Lục Thiên Diệu đã ghé quán vào buổi chiều nay.
Khi nghĩ đến những đường nét trên gương mặt của Lục Phong Thiên và Đồng Minh Khải giống hệt nhau, cộng thêm việc Chu Khiết Thiện cũng đã tận mắt chứng kiến vào hôm nay, lòng cô lại dấy lên sự bất an khó tả, thậm chí cô còn chẳng muốn nghe bà nhắc lại chuyện này thêm lần nào nữa.
May mắn thay, Đồng Nguyệt Hân ngước nhìn lên, nhận thấy đã đến lúc phải đón Đồng Minh Khải. Cô vội vã lên tiếng: “Mẹ, đến giờ rồi, con đi đón Khải Khải đây. Hôm qua con đến muộn khiến thằng bé lo lắng, hôm nay con phải đi sớm một chút.”
“Con à…”
Chu Khiết Thiện dõi theo bóng lưng Đồng Nguyệt Hân đang vội vã rời đi, chỉ biết thở dài trong lòng, cảm thấy bất lực. Bà đành đợi khi cô quay về rồi tìm cách khuyên nhủ, nếu cứ mãi giữ lấy khúc mắc trong lòng như vậy thì chẳng phải là điều tốt lành gì.
Đồng Nguyệt Hân bước ra ngoài mới thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng vì đi hơi sớm nên cô thong thả dạo bước, đến cổng trường mẫu giáo cũng không quá sớm. Dù chưa đến giờ tan học nhưng đã có không ít phụ huynh đứng chờ sẵn. Vì sợ chạm mặt Lục Phong Thiên, Đồng Nguyệt Hân cố tình chọn một góc khuất để tránh bị phát hiện.
Chẳng bao lâu sau, giờ tan học đã điểm, Đồng Nguyệt Hân vội vã tiến lên phía trước, ngỏ ý muốn đón Đồng Minh Khải. Cô giáo trông thấy Đồng Nguyệt Hân liền mỉm cười: “Hôm nay mẹ Khải Khải đến sớm quá, đợi một chút nhé, tôi đi gọi cháu ra ngay.”
Cô giáo vừa dứt lời thì thấy một người đàn ông từ phía xa đang tiến lại gần. Không giống như Đồng Nguyệt Hân, người này cô giáo đã gặp qua vài lần nên không đợi anh đến gần mà chủ động đi gọi đứa trẻ.
Chỉ một lát sau, Đồng Minh Khải đã từ trong trường bước ra. Cậu bé đeo chiếc ba lô nhỏ, gương mặt sạch sẽ, biểu cảm nghiêm túc, và… trông y hệt Lục Phong Thiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


