Tống Điềm Chi tiến gần thêm một bước, có chút cố chấp: "Tôi biết anh có nhiều điều bất mãn với tôi, nhưng tôi sẽ cố gắng bù đắp lại cho anh trong khoảng thời gian này, có việc gì anh cứ gọi tôi giúp, chỉ cần tôi có thể, tôi nhất định sẽ dốc hết sức giúp đỡ.”
Chủ yếu là vì nam chính vẫn còn hận cô, cho dù sau đó cô có thoát khỏi anh thì cuộc sống sau này cũng sẽ không dễ dàng gì.
Cuộc sống của cô đã không dễ dàng, đến lúc đó chắc chắn sẽ liên lụy đến công việc và gia đình.
“Thuốc trả lại cho anh, anh không cho tôi giúp thì anh tự làm đi, bị thương thì phải điều trị kịp thời mới tốt, lỡ vết thương bị viêm nhiễm lại phải nhập viện. Như vậy chẳng phải càng lãng phí thời gian của anh sao, như vậy chẳng khác nào làm việc một mất mười, hơn nữa công còn gấp đôi.”
Văn Phong không nhận lọ thuốc cô đưa, cau mày nói: “Nói điều gì đó tôi có thể hiểu đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
