Nào ngờ, con dao trong tay vừa mới bổ xuống, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng hét thất thanh hoảng hốt của Tống Điềm Chi.
“A! Dao Tử, không được!”
Anh không chút do dự ném con dao xuống, một cước đạp cửa sau nhà.
Văn Phong một cước đạp cửa, thấy Tống Điềm Chi vừa thay quần áo xong đã lại ngồi bệt xuống đất.
Vẻ ngoài cô bơ phờ lem luốc, vạt ống quần cũng dính toàn bùn đất, Dao Tử cứ quanh quẩn trước mặt cô mấy vòng, hoàn toàn che khuất tầm mắt của Văn Phong, anh gọi về phía Tống Điềm Chi một tiếng: “Cô sao vậy?”
Tống Điềm Chi ngồi trên đất không nói lời nào, lông mày Văn Phong lập tức nhíu lại, đi vài bước đi đến trước mặt cô, anh hơi nâng cằm lên: “Rốt cuộc cô làm sao vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

