Quả thật, khoảng thời gian này cô không gặp Dao Tử được mấy lần.
Dao Tử đang tuổi ham chơi, lúc nào cũng thích chạy ra ngoài.
Trong thôn cũng có không ít nhà nuôi chó, từ sau lần cô bị thương trở về, Dao Tử cứ biệt tăm biệt tích, nhưng nghe người trong thôn nói hình như có một bầy chó hay tụ tập chơi đùa với nhau.
Chúng cứ lên núi xuống ruộng, chạy rông khắp nơi.
Sức lực cũng dồi dào thật, quả nhiên là chó, lúc nào cũng cần được dắt đi chơi.
Nghe thấy tiếng gọi, Dao Tử lập tức đứng dậy, chạy về phía cô, bộ lông đen nhánh mượt mà cứ cọ cọ vào tay chân cô, đuôi vẫy liên hồi: "Gâu gâu gâu!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)