Cái gì nên nhìn cái gì không nên nhìn, hầu như đều có thể nhìn ra hết.
Tống Điềm Chi xấu hổ muốn tìm cái lỗ chui xuống đất, cô che mặt lại cảm thấy bản thân không còn mặt mũi nào gặp ai nữa, vậy mà còn bị Văn Phong nhìn thấy, phải biết rằng tuy cô và Văn Phong đã kết hôn, nhưng sau khi kết hôn cũng chỉ mới được mấy ngày, nguyên chủ đối xử với Văn Phong không đánh thì cũng mắng, hai người cũng chỉ là có cái danh nghĩa vợ chồng mà thôi.
Cô thầm hối hận một hồi lâu, sau đó nhanh chóng tắm rửa qua loa, thay quần áo xong đi ra, cô ngẩng đầu lên nhìn, bầu trời quả nhiên đã bị mây đen giăng kín, xa xa còn có vô số tia sét đen ngòm dữ dội cuồn cuộn kéo đến.
Cảm giác đây sẽ là một trận mưa lớn.
Trong sách tuy chỉ nhắc đến một câu, nhưng cô biết trận mưa lớn này đã cuốn trôi rất nhiều hoa màu, cũng phá hủy rất nhiều lương thực.
Thế nhưng vì địa thế và nhân lực của thôn nên không có bất kỳ biện pháp ứng phó nào, cuối cùng dẫn đến tổn thất nặng nề.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)