Chương 12. Chúng ta là bạn bè cùng trải qua hoạn nạn
"Được rồi." Nghe anh nói vậy, cô không nói thêm gì nữa. Cô mở hộp cơm mình mang tới ra, mùi thịt lập tức xộc vào mũi.
Tống Cảnh Chi nhíu mày nhìn hộp canh thịt viên và những viên thịt tròn vô bên trong.
"Cô đi chợ đen à?"
"Hả?" Cô vẫn đang cầm nắp hộp cơm trong tay.
"Sáng nay cô đã nấu xương ống và xương sườn, buổi chiều lại nấu thịt viên, cho dù cô có phiếu thì lượng thịt được mua cũng có hạn." Tống Cảnh Chi nhìn thẳng vào mắt cô.
"Thông minh, anh cũng rất khôn khéo. Xương sườn và xương ống để tới chiều cũng không bán được, với thời tiết như hiện giờ thì cũng không thể bảo quản được. Tôi đã năn nỉ người bán hàng rằng trong nhà có người bị gãy chân, cần phải bồi bổ, thế nên người bán hàng đã bán cho tôi." Đường Tiêu Tiêu đặt nắp hộp cơm xuống.
Nghe hai chữ trong nhà từ miệng cô, lỗ tai Tống Cảnh Chi đỏ ửng.
"Tỉnh Hồ Nam của các anh có chợ đen hả?" Cô gắp một viên thịt bỏ vào chén anh, tò mò hỏi.
"Không được đi." Giọng nói nghiêm khắc của Tống Cảnh Chi bất ngờ vang lên.
Đường Tiêu Tiêu nhìn hắn, Tống Cảnh Chi khiến cô giật mình suýt làm rơi viên thịt.
Tống Cảnh Chỉ dời mắt, lỗ tai càng đỏ hơn: "Cô là con gái, đi tới chỗ đó quá nguy hiểm."
Hắn lẹ tay gấp một viên thịt lên, muốn che giấu sự xấu hổ của mình.
"Không đi thì không khí, anh hùng dữ như thế làm gì?" Cô chớp mắt nhìn anh: "Tống Cảnh Chi, anh đang quan tâm tôi hả?"
"Khụ." Tống Cảnh Chi vừa bỏ thịt viên vào miệng đã bị sặc vì lời nói của cô.
"Tôi chỉ nói một câu thôi mà, anh ổn chứ?" Đường Tiêu Tiêu định đứng dậy vỗ lưng cho hắn.
Tống Cảnh Chi phát giác hành động của cô nên hơi né tránh: "Nam nữ khác biệt."
Đường Tiêu Tiêu đứng trước mép giường nhìn lỗ tai và gương mặt ửng hồng của anh, cô mỉm cười, cố ý bước tới thêm một bước: "Tống Cảnh Chi, anh là người cổ đại à? Tôi nghĩ chúng ta là bạn bè cùng trải qua hoạn nạn, không cần phải xa cách như vậy, anh nói đúng không?"
Đường Tiêu Tiêu ngồi xuống giường, cầm đũa lên tiếp tục ăn cơm.
Tống Cảnh Chi nhìn cô, đúng lúc cô cũng nhìn về phía hắn.
Trong khoảnh khắc khi nhìn thấy sự chân thành và kiên trì trong mắt cô, Tống Cảnh Chi cảm thấy trong mắt cô có một tia sáng hấp dẫn sự chú ý của hắn, như thể nếu hắn ở gần cô thì sẽ có được ánh sáng ấy, ngược lại sẽ rơi vào bóng tối.
"Ừ." Tống Cảnh Chi gật đầu rồi tiếp tục ăn cơm.
"Nếu tôi để ý đến lời bàn tán của mọi người thì đã không đến tỉnh Hồ Nam mà đi tỉnh Hắc, bởi vì anh trai của tôi đang đi lính ở đó." Đường Tiêu Tiêu quyết định nói rõ ràng.
Nếu muốn nhận được sự tin tưởng của người khác thì bạn phải tin tưởng người ta trước, kiếp trước khi kinh doanh cô cũng làm như vậy. Nếu người khác đối xử chân thành với bạn thì chính bạn phải thể hiện sự chân thành của bản thân trước.
Huống chi là Tống Cảnh Chi đã từng bất chấp tính mạng bản thân để cứu cô.
"Cô tới tỉnh Hắc có anh trai cô chăm sóc sẽ tốt hơn." Không hiểu tại sao khi nghe cô nhắc đến việc đi tỉnh Hắc, trái tim hắn chợt nhảy căng thẳng, bàn tay cầm đũa cũng siết chặt.
"Cuộc sống của tôi ở đây cũng tốt lắm, chú trưởng thôn đã đồng ý để tôi đi cắt cỏ lợn, không cầm làm việc nặng, có lẽ việc này là nhờ ơn của anh đấy." Đường Tiêu Tiêu mỉm cười.
"Tống Cảnh Chi, chắc là trong lòng anh nghĩ bản thân là nhân viên chữa cháy, còn tôi chỉ là một trong số rất nhiều người anh từng cứu." Đường Tiêu Tiêu nhìn hắn.
"Nhưng trong lòng tôi, anh là người duy nhất mà tôi có thể dựa vào khi ở trong đống phế tích. Chính lời nói của anh đã khiến tôi có thể kiên trì trong những lúc tôi muốn buông tay."
"Ăn cơm đi, không thôi đồ ăn sẽ nguội mất." Hắn thấp giọng nói.
"Ừ." Đường Tiêu Tiêu cười ngọt ngào với hắn, cô biết anh đã nghe lọt tai lời cô nói.
Tại phòng khách, cha Tống và mẹ Tống cũng bắt đầu ăn cơm.
"Canh thịt viên này là do thanh niên trí thức Tiểu Đường mang đến à?" Cha Tống hỏi.
"Phải, tôi đã nói không cần, nhưng cô gái này thật sự là một người tốt."
Nghe vậy, cha Tống gật đầu: "Vậy bà hãy nấu đồ ăn ngon một chút, đừng tiếc tiền."
"Tôi biết rồi, ông yên tâm. Haizz, ông nói xem con trai chúng ta và Tiêu Tiêu có duyên với nhau hay không?" Mẹ Tống hạ thấp giọng.
"Tôi không biết, điều kiện của thanh niên trí thức Tiểu Đường rất tốt, không phải là người mà gia đình chúng ta có thể với tới."
"Cũng đúng, thằng nhóc nhà mình ngốc như vậy, không nên khiến Tiêu Tiêu chịu uất ức."
"Loại chiếu này được sản xuất trong thôn hả?"
"Điểm thanh niên trí thức không có chiếu sao?" Tống Cảnh Chi nhìn cô, thấy Đường Tiêu Tiêu lắc đầu, vậy tối qua sao cô ngủ được?
"Mẹ ơi." Tống Cảnh Chi gọi với ra cửa.
"Sao thế?" Mẹ Tống đứng ngoài cửa trả lời: "Hai đứa cứ nói chuyện đi, gọi mẹ làm gì?"
"Trong nhà mình còn chiếu mới không? Nếu có thì mẹ lấy cho thanh niên trí thức Đường một tấm nhé."
"Có, để mẹ đi lấy." Thằng nhóc này nghĩ thông rồi?
"Bao nhiêu tiền để tôi trả lại." Nói xong, Đường Tiêu Tiêu nghiêng người lấy tiền trong túi xách.
"Hôm qua cô không nhận tiền của tôi." Tống Cảnh Chi nhắc nhở.
"Tiền bạc gì! Trúc được chặt từ sau núi, còn chiếu là do chú tự mình dệt, không cần tiền." Mẹ Tống đứng ở cửa, bà vừa ôm chiếu vừa nói.
"Để lên xe đạp đi." Cha Tống nhận lấy chiếc chiếu và cột vào xe cho cô.
"Vậy thì cảm ơn chú thím ạ." Đường Tiêu Tiêu cũng không phải người thích ra vẻ nên không hề từ chối.
"Tôi về nhé." Cô chào Tống Cảnh Chi rồi ra khỏi phòng.
"Thím ơi, buổi sáng cháu không ăn cơm ở đây, thím không cần nấu phần cháu ạ."
"Vậy buổi sáng cháu ăn gì? Lương thực của cháu đều ở nhà thím hết rồi." Mẹ Tống nhờ cha Tống đi lấy lương thực.
"Không cần lấy lương thực đâu chú, cháu không có thói quen ăn sáng bằng cơm, cháu đã mua mì sợi, buổi sáng cháu sẽ ăn mì."
"Để thím lấy trứng gà cho cháu." Mẹ Tống lại muốn đi lấy trứng gà.
"Thím, trứng gà cháu cũng mua rồi, cháu về đây." Nói xong, Đường Tiêu Tiêu nhanh chân đạp xe rời đi.
Mẹ Tống nhiệt tình quá làm cô hơi ngại.
Tống Cảnh Chi ngồi trên giường làng nghề động tĩnh bên ngoài, hắn vô thức mỉm cười.
Nhớ lại tình huống lúc hắn và Đường Tiêu Tiêu bị vùi lấp dưới đống đổ nát, Tống Cảnh Chi cảm giác được cô rất sợ hãi, cô đã gọi hắn là anh trai, giọng nói đó rất mềm mại.
Tống Cảnh Chi cứ nghĩ cô là một cô gái ngoan ngoãn, nhưng không ngờ Đường Tiêu Tiêu lại là một cô gái rực rỡ như ánh mặt trời.
"Cha ơi." Hắn hướng ra cửa gọi một tiếng.
"Ơi, tới ngày." Cha Tống cho rằng hắn muốn đi vệ sinh nên vội vã chạy vào phòng.
"Cha làm cho con một chiếc xe đẩy nhé."
"Hả, không phải con nói không muốn sao?" Trước đây cha Tống đã muốn làm cho hắn một chiếc xe đẩy, nhưng hắn lại nói làm xong cũng không dùng bao lâu, không cần làm.
"Khụ... bây giờ ngày nào cũng phải ngồi trên giường nên con muốn đi dạo trong sân."
"Vậy được, cha đi tìm hai cái bánh xe rồi làm cho con."
"Cảm ơn cha."
"Con có thấy chân mình tốt hơn chút nào không, còn đau không?" Cha Tống hỏi.
"Hơi đau nhưng vẫn chịu được."
Khi căn nhà sụp xuống, hắn đã dùng cơ thể mình bảo vệ Đường Tiêu Tiêu nên chân bị đè ở dưới. Bác sĩ nói xương chân đã được nối lại nhưng phải nằm trên giường ba tháng mới có thể hồi phục, sau đó hắn còn phải tập vật lý trị liệu.
Bởi vậy Tống Cảnh Chi mới quyết định về quê tĩnh dưỡng, hiện giờ tình trạng ở khu vực bị thiên tai rất nghiêm trọng, nếu hắn ở lại thì trong đội phải cử người chăm sóc hắn.
Tuy rằng hắn về quê sẽ khiến cha mẹ vất vả nhưng bình thường hắn rất ít có thời gian ở bên cạnh cha mẹ, đây cũng là dịp để hắn ở cạnh cha mẹ nhiều hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)