Hai mắt Dương Niệm Niệm sáng ngời, vội vàng nhận lấy, cô mở cái túi ra, mùi thơm của bánh rán nhân hành lập tức thoang thoảng, cô gái ngồi đối diện không nhịn được mà nuốt nước miếng. Ở thời đại vật tư thiếu thốn này có thể ăn no bụng đã được tính là tốt lắm rồi, không phải ngày lễ ngày tết thì nhà ai lại có điều kiện tốt đến mức đi ăn bánh rán nhân hành chứ.
Dương Niệm Niệm lấy một cái bánh rán nhân hành ra cắn một miếng lại chợt nghĩ đến gì đó, cô nghiêng đầu nhìn Tần Ngạo Nam: “Anh có mang theo lương thực không?”
Tần Ngạo Nam lắc đầu với vẻ hơi lúng túng: “Không.”
Dương Niệm Niệm lấy một cái bánh đưa cho anh ấy: “Thử đi, bánh rán nhân hành mà mẹ tôi làm đấy.”
Thời buổi này, bánh rán nhân hành chính là đồ tốt, Tần Ngạo Nam cũng không tiện ăn một món quý giá như vậy, anh ấy đang định xua tay từ chối thì Dương Niệm Niệm đã nhét cái bánh vào trong tay anh ấy.
“Đừng khách sáo, thời tiết nóng như thế, không ăn để đấy cũng hỏng nhanh thôi.”
Cái bánh đã ở trong tay rồi, Tần Ngạo Nam cũng không tiện từ chối mà chỉ có thể ăn, ăn hết cái bánh, anh ấy móc năm hào ra đưa cho Dương Niệm Niệm coi như là mua cái bánh của cô, nhưng cô lại không nhận.
Anh ấy nhìn mà trái tim đập loạn nhịp không thôi, rất muốn hỏi Dương niệm Niệm xuống ga nào, một cô gái trẻ như vậy định đi đâu, nhưng bình thường anh ấy chưa từng được tiếp xúc với con gái khiến cho bản thân cũng không biết phải nói chuyện với con gái nhà người ta thế nào, thẳng cho đến khi xe lửa vào trạm, đến Hải thành rồi mà anh ấy vẫn không có dũng khí hỏi ra.
Lần này từ biệt, sợ rằng cả đời này sẽ không còn gặp lại nữa.
Dương Niệm Niệm cũng đi theo đoàn người đông đúc xuống xe lửa, bởi vì trước đó không đánh tiếng với Lục Thời Thâm trước cho nên Lục Thời Thâm không đến nhà ga đón cô, bước ra khỏi xe lửa, cô phải hỏi thăm rất lâu, cuối cùng mới tìm được một chiếc xe bò chạy đến gần bộ đội.
Xe bò xóc nảy lại chậm, người đánh xe là một ông cụ hơn sáu mươi tuổi, người này thoạt nhìn rất hiền hòa, biết được bên đó có bộ đội cũng đoán mò Dương Niệm Niệm là người nhà tòng quân, ông ta có lòng tốt hỏi.
“Cô gái, cháu là người nhà đi tòng quân phải không? Sao không có ai tới đây đoán cháu hết vậy?” Ông cụ nói chuyện đặc sệt giọng Hải thành, cũng may mà cô có thể nghe hiểu được ý của ông ta.
“Chồng cháu khá bận, anh ấy bảo cháu bắt xe đến gần bộ đội là được, rồi anh ấy sẽ ở đó đón cháu.”
Một mình ra ngoài nên Dương Niệm Niệm vẫn có chút lòng đề phòng, tuy rằng ông cụ này trông rất hiền lành nhưng cô vẫn không nói sự thật hoàn toàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
