“Ôi, đi không nhìn đường à?” Vợ quân nhân kia lên tiếng oán trách.
“Xin lỗi.”
Dương Niệm Niệm lùi về sau đứng vững, ngẩng đầu lên nhìn người vừa va chạm với mình, chỉ cảm thấy hơi quen, chưa đợi cô nhận ra là ai thì vợ quân nhân này lại chán ghét nhìn cô từ đầu đến cuối: “Sao cô lại ở đây chứ?”
Dương Niệm Niệm nghĩ ra, đây là người phụ nữ ngồi đối diện mình trên xe lửa.
“Tôi là vợ của Lục Thời Thâm, không ở đây thì ở đâu?” Đối phương không nể mặt mình, Dương Niệm Niệm cũng không thèm quan tâm cô ta.
“Cô… cô chính là vợ của đoàn trưởng Lục?” Vẻ mặt người phụ nữ nghi ngờ, nhưng mà giọng điệu tốt hơn vài phần, chồng cô ta không phải trong quân đoàn của Lục Thời Thâm, nhưng mà chức vị không cao bằng Lục Thời Thâm cũng là sự thật.
“Mỹ Tĩnh, cô đứng đây làm gì thế? Ơ… đây không phải vợ của đoàn trưởng Lục à?”
Vu Hồng Lệ cầm hai tờ giấy chạy đến đây, thật xa đã thấy Diệp Mỹ Tĩnh đứng ở cửa wc, đến gần mới nhận ra Dương Niệm Niệm cũng ở đây.
Vẻ ngoài của Vu Hồng Lệ nhìn như con khỉ vậy, gầy lại nhỏ, da vàng như nến màu vàng, đôi mắt lại có vẻ rất khôn khéo, đặc biệt là hàm răng hô lộn xộn kia, rất dễ trông thấy.
Dương Niệm Niệm gật đầu với cô ta một cái, nở một nụ cười: “Nhà vẫn chưa dọn xong, tôi đi về trước, hai người nói chuyện đi.”
Thấy Dương Niệm Niệm đi xa, Diệp Mỹ Tĩnh kéo đôi giày rách trước mặt hỏi: “Cô ta thật sự là vợ của đoàn trưởng Lục?”
“Chuyện này còn có thể giả sao?” Vu Hồng Lệ che miệng cười: “Đều đã vào quân đội ngủ chung một giường với đoàn trưởng Lục, đoàn trưởng Lục cũng vì cô ta mà đưa An An đến nhà doanh trưởng Chu ngủ. Cô nhìn gương mặt trứng ngỗng xinh đẹp kia, eo ra eo, chân ra chân, đoàn trưởng Lục đang trong độ tuổi mạnh mẽ, buổi tối còn nhịn được không hành hạ cô ta à?”
Diệp Mỹ Tĩnh trợn mắt: “Hồ ly tinh, biết dụ dỗ đàn ông.”
“Câu này không được nói bậy.” Vu Hồng Lệ tuy bình thường lắm mồm nhưng vẫn có chừng mực, chức của đoàn trưởng Lục cao hơn chồng cô ta nhiều, cô ta cũng không dám nói quá tởm.
“Tôi không hề nói bậy.” Diệp Mỹ Tĩnh thêm mắm dặm muối kể lại chuyện trên xe lửa: “Lúc đến quân đội, tôi ngồi cùng xe với cô ta, cô ta dính lấy một quân nhân khác trên xe, còn nằm trong ngực người ta ngủ, ai đứng đắn mà làm chuyện như vậy chứ?”
“Nếu như cô không nói tôi thật sự đúng là không nhận ra đó, cô ta hóa ra lại là loại người này.” Vu Hồng Lệ nghe được tin nóng, miệng rất ngứa, hận không thể kể lại chuyện này cho tất cả những người mình quen biết.
Diệp Mỹ Tĩnh cong khóe môi hừ một cái: “Chắc chắn cô ta không ngờ tôi cũng là vợ quân nhân, ban nãy cô cũng thấy đó, lúc cô ta nhìn thấy tôi, cũng chột dạ không dám đối diện…”
“Đứng ở cửa wc nói gì thế? Không thấy hôi à?”
Một vợ quân nhân cầm giấy sách cũ đi đến, Vu Hồng Lệ và Diệp Mỹ Tĩnh kéo vào wc cùng tám chuyện.
…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

