Ông cụ sống qua được năm nay là có thể phá kỷ lục Guinness về yêu quái sống thọ rồi! Tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề gì được!
Phì Di nghe tiếng rống thì càng chạy nhanh tợn, vào lúc như thế này thì chỉ có loại não teo mới dừng lại, Phì Di gã có IQ 250, không thể vì một câu dừng lại mà dừng thật được!(250 tiếng lóng chỉ đồ ngốc.)
Cụ Quy ngồi dưới tàng cây lớn, đang tông mai vào thân cây để luyện khí công, trông thấy một đám đông nghìn ngịt lao tới, cụ không lùi mà tiến tới, chống gậy đứng ngay giữa đường.
Đám thuộc hạ thấy tự dưng có một ông lão đứng chắn đường thì vội hét lên: “Cụ ơi cụ tránh ra đi! Bây giờ ăn vạ thì cũng chẳng có tiền cho cụ đâu!”
Nhậm Mã và Bì Tu đuổi theo phía sau cũng hoảng hốt, Nhậm Mã vừa gọi cụ Quy vừa gia tăng tốc độ.
Bì Tu nhìn dáng vẻ lao ngựa tung vó mịt mù bụi của anh ta, nghĩ thầm con rùa này là giống gì mà được muôn người sủng ái thế này, tẹo nữa phải bảo Văn Hi vứt tiền xu lên mai rùa để hưởng sái phúc khí mới được.
Cụ Quy hiên ngang chặn giữa đường, khí tụ đan điền, tay ra Bài Vân chưởng, chân lê bước vòng tròn, bày ra đầy đủ các tư thế.
(Bài Vân chưởng: chưởng pháp mà Bộ Kinh Vân trong “Phong Vân” dùng.)
Nhậm Mã nhìn động tác múa máy kia, cuống cuồng thét lớn: “Cụ ơi cụ đừng bày thế nữa! Cái khí công đó của cụ là bọn con lừa cụ tập thể dục thôi! Không phải thần công gì đâu!”
Phì Di nghe thấy đây chỉ là trò mèo thì lập tức thở phào nhẹ nhõm. Gã ngẩng đầu la lên: “Dàn trận mũi tên! Xung phong!”
Lão Quy tuy không đáng sợ, thế nhưng mai rùa của lão Quy thì lại khá đáng gờm, hội tụ tinh hoa nhật nguyệt suốt mười ngàn năm, không thể coi thường được.
Đám thuộc hạ thay đổi đội hình trong nháy mắt, bọc lấy Phì Di vào giữa, tên da dày thịt béo nhất thì đi ở trước nhất, lập thành đội hình hình tam giác, mũi nhọn chĩa về phía lão Quy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)