Dù có khổ thì cũng không được để chó phải khổ nghe chửa?
Văn Hi ở trên lầu với lão yêu quái một hồi lâu, cố ý bảo hắn truyền chút dương khí cho mình, sau đó mềm nhũn nép vào hắn nói như thế này còn thoải mái hơn là ở trong tháp, cuối cùng Bì Tu cũng hạ nhiệt độ, ôm y mãi chẳng buông.
Na Tra nói chuyện điện thoại xong thì đen mặt đi tới, trông thấy lão yêu quái ôm Văn Hi ngồi trên đùi bóc vải, một người bóc một người ăn, gương mặt bình tĩnh an lành, dường như đã hoàn toàn quên hết thảm cảnh bị đột nhập đánh cướp vừa rồi.
Na Tra: “Tôi phải ra ngoài một chuyến đây.”
Bì Tu chẳng buồn ngẩng đầu: “Biết rồi, đi nha.”
Na Tra siết chặt tay đi ra ngoài, ba cái đầu đồng thanh quát Bì Tu: “Anh không thấy tức tí nào à?”
“Tức chứ, tức xé tin gan đây này.” Bì Tu hầm hừ: “Tôi đã tức rất nhiều năm rồi, xài hỏng mấy trăm cái máy tạo nhịp tim rồi. Lần này đồ mất trộm chỉ bằng số lẻ của năm xưa thôi, tôi đã chai sạn rồi, huynh đệ à.”
Tam thái tử chỉ là phận giàu xổi nuôi ao cá, sao thấu được nỗi lòng hắn, Na Tra lúng túng nhìn hắn một hồi, cuối cùng chỉ nói: “Thế thì tố chất tâm lý của anh tốt thật đấy.”
Họ Bì chỉ mất tiền, nhưng mình thì mất mẹ. Na Tra càng thêm phiền muộn, thậm chí hơi hối hận vì trước đó đã trộm Linh Lung tháp khỏi tay Lý Tịnh.
Văn Hi tựa vào ngực Bì Tu ngáp một cái, hỏi Na Tra: “Tam thái tử định đi đâu vậy? Đuổi theo Thao Thiết hả?”
“Không phải, là Nhiên Đăng gọi điện cho tôi, bảo tôi tới đó một chuyến, chắc là hỏi chuyện Linh Lung tháp giúp đồ nhi tốt của ông ta.” Na Tra nhìn di động: “Lý Tịnh chắc chắn cũng ở đó, không chừng chuyến này sẽ trực tiếp định tội tôi, giam tôi không cho về.”
Bì Tu cười khẩy: “Nói cứ như bọn họ đánh thắng được cậu ấy, chân mọc trên ngươi mình cơ mà, nếu thật sự muốn chạy thì bọn họ ngăn được cậu chắc?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
