Vội vã đổi phục vụ canh từ sáng sớm thành ngày ba bữa, trên menu dùng chữ viết mà chỉ yêu quái mới có thể thấy được: “Tôi có canh ngon, bạn có phiếu không? Một bát hai phiếu, không dối trên lừa dưới.”
Rõ ràng cơ bụng Bì Tu không có rượu, thế nhưng đám yêu quái đều say đắm ngất ngây. Chỉ cần kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy từ trên lầu đi xuống, vừa đứng bên quầy hàng là biết bao con mắt lập tức rọi khắp người hắn như thể đèn pha, cho dù là loại yêu quái già như Bì Tu thì cũng chịu không nổi.
Tuy nhiên vì doanh thu của quán, hắn nhịn.
Ông chủ Bì chưa bao giờ chê tiền, huống chi lũ tiểu yêu quái này cũng chỉ dám nhìn thôi chứ không dám làm gì khác. Hắn chỉ cần yên lặng làm mãnh nam bình hoa là có thể đứng lấy tiền được rồi, có gì không tốt đâu chứ?
Co được dãn được mới là nam nhi!
Tô An vừa thu tiền vừa ghi sổ, nhìn con số không ngừng tăng lên, lòng cậu sinh ra một suy nghĩ lớn mật.
Bây giờ ông chủ còn nổi tiếng hơn cả Giả Tố Trân mỗi đêm hát hí khúc, chỉ cần ổng xuất hiện là liền lấn át hết mọi người khác, nếu chỉ ngắm cũng thu được tiền, vậy để ông chủ chịu nhục cho người ta sờ mấy cái thì sao?
Tay năm trăm, cơ bụng một ngàn, không được sờ quá hai phút, thêm thời gian thì thêm tiền.
Tẩm quất đèn mờ Tỳ Hưu, nhân viên hạng 1 Bì Tu sẵn lòng phục vụ cho bạn, vì bạn xứng đáng!
Bàn tính tinh nghiền ngẫm suy tính, đang định thuyết phục ông chủ làm thêm nghề phụ tẩm quất mát xa thì chợt nghe thấy ở cửa truyền đến tiếng khỉ kêu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)