“He he, cũng được. Nhưng xét về giá cả chắc chắn sẽ không rẻ. Gạo tơ vàng mà, chú Điền Thành, chú biết chứ?”
Điền Thành rất cao ngạo: “Yên tâm, tuyệt đối sẽ không để tổng giám đốc Lâm chịu thiệt.”
Lâm Hoài Hạ ngượng ngùng cười nói: “Chú là chú của Thanh Thanh, cứ gọi cháu là Hoài Hạ thôi ạ.”
“Được rồi, Hoài Hạ, chú cũng không vòng vo với cháu, cháu định bán giá bao nhiêu?”
“Mười nghìn.”
“Được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)