Kiều Việt Tây: “Đúng, có thể tái sinh chỉ có đầu.”
Úc Lý gật gật đầu, một bộ như có điều suy nghĩ. Tiếp theo, cô lại mở miệng hỏi: “Tính ra nên trả tôi bao nhiêu tiền chưa?”
Kiều Việt Tây không ngờ đề tài của cô lại nhảy nhanh như vậy, nhưng đề tài này dù sao cũng an toàn hơn đề tài trước, thiếu niên xoay bút, nhìn con số trên sổ tay nói: “Giấy nợ tối hôm qua, tiền thuê phòng, còn có cà chua buổi sáng... Tổng cộng là 11.050.”
Úc Lý nhíu mày: “Ít vậy sao?”
Kiều Việt Tây không nhịn được oán giận: “Giá cả của cô đã quá cao rồi, quả thực còn cao hơn cả Central City!”
Central City tên như ý nghĩa, là một thành phố trung tâm được bao quanh bởi 24 quận nội thành khác. Đây là nơi sinh sống của một nhóm người với địa vị xã hội cao nhất, đại diện cho quyền lực và trật tự tuyệt đối, là cốt lõi thực sự của thế giới.
Úc Lý chưa từng đi qua Central City, nhưng nghe nói tất cả mọi thứ ở đó đều rất quý giá, không chỉ là giá phòng, tài nguyên giáo dục, ngay cả tiêu chuẩn thu phí nhà vệ sinh công cộng cũng cao hơn nhiều so với các thành phố khác.
Úc Lý nhún vai: “Cậu có thể không ăn cũng được, tôi không có ép cậu.”
Kiều Việt Tây: “...”
Ngoại trừ quả cà chua kia, những chi phí khác cô đều nói rõ trước, ngay cả cà chua cũng là chính cậu tiện tay...
Kiều Việt Tây tự biết đuối lý, đành phải nhận mệnh móc túi.
Móc trái móc phải, lật khắp toàn thân, cuối cùng móc ra mấy tờ giấy nhăn nhúm.
Úc Lý nhướng mày: “Tiền giấy?”
“Tài khoản ngân hàng của tôi đều bị hủy, chỉ có mấy tờ tiền giấy này, vẫn là tôi thật vất vả mới tiết kiệm được đấy.” Kiều Việt Tây đem từng tờ tiền giấy sắp xếp gọn gàng, sau đó không nỡ đẩy tới trước mặt Úc Lý: “Này, đây là toàn bộ gia sản của tôi, thật sự một xu cũng không có.”
Úc Lý đếm.
Tiền giấy có mệnh giá một trăm, cũng có năm mươi, tổng cộng không vượt quá một ngàn.
Úc Lý: “Cậu đuổi ăn mày à?”
Nghe xong lời giải thích này, Úc Lý có chút lý trí.
Cô cất tờ tiền lại, hỏi: “Cho nên cậu bị ba mẹ cậu đuổi ra ngoài?”
“Hả…?” Kiều Việt Tây sửng sốt một chút, tựa hồ còn chưa kịp phản ứng từ trong đề tài nhảy nhót của cô, “Bọn họ không có đuổi tôi.”
“Không đuổi cậu, vậy tại sao phải hủy tài khoản của cậu?” Úc Lý kỳ quái hỏi.
“A, đó là bởi vì...” Dường như nhớ ra điều gì đó, Kiều Việt Tây lộ ra biểu tình một lời khó nói hết, “Tôi chết trước mặt bọn họ.”
Úc Lý: “...?”
Kiều Việt Tây nói, “Đầu của tôi bị đụng gãy, ba mẹ tôi tận mắt chứng kiến, hôm đó liền hạ táng tôi.”
“Kết quả tôi mọc lại một cái đầu mới bên trong mộ, tôi sợ người khác coi tôi là cương thi, nên thừa dịp ban đêm chạy trốn.”
Úc Lý hơi kinh ngạc: “Nói như vậy, cậu là cải tử hồi sinh?”
Kiều Việt Tây lắc đầu: “Không tính là cải tử hồi sinh, trước khi hạ táng tôi vẫn luôn có nhịp tim và hô hấp, chỉ có điều tần suất vô cùng yếu ớt, hơn nữa đầu đã không còn, cho nên không ai phát hiện tôi còn chưa chết.”
Cô đời trước cũng gặp qua tin tức tương tự, cái này gọi là trạng thái giả chết, cực kỳ có tính mê hoặc, ngay cả dụng cụ kiểm tra đo lường đều không đo ra, có vài người mãi đến khi tiến vào lò hỏa thiêu mới bị phát hiện.
Đương nhiên, loại tình huống đầu rụng còn chưa chết, từ xưa đến nay tuyệt đối chỉ có một mình Kiều Việt Tây, cho nên ba mẹ cậu không phát hiện cũng rất bình thường.
Úc Lý không khỏi cảm khái: “Cậu nên may mắn là ba mẹ cậu không hỏa táng cậu.”
Kiều Việt Tây: “...”
“Vậy sau đó thì sao?” Úc Lý tiếp tục hỏi: “Cậu cứ mãi lang thang bên ngoài?”
Kiều Việt Tây bất đắc dĩ gật đầu: “Dù sao tôi cũng đã là người chết rồi.”
Úc Lý cảm thấy có chút kỳ quái: “Vậy cậu ở bên ngoài du đãng lâu như vậy, không gặp được người quen gì sao?”
“Không có…” Kiều Việt Tây trả lời rất dứt khoát, thấy Úc Lý vẫn là bộ mặt nghi ngờ, cậu lại bổ sung: “Vốn dĩ tôi ở quận 11...”
Úc Lý hiểu rồi.
Nơi này là quận 15, Kiều Việt Tây một đường chạy tới nơi này, tương đương với việc đi xa xứ, có người nhận ra cậu mới là lạ.
Kiều Việt Tây buông tay: “Dù sao tôi cũng không có căn cước công dân, huống hồ bây giờ tôi đã là người chết rồi, nếu bị phát hiện...”
Đều là quái vật, Úc Lý có thể hiểu rất rõ hoàn cảnh của cậu ta.
“Cho nên số tiền còn lại cậu định trả thế nào?”
Kiều Việt Tây: “...”
“Cậu đừng tưởng rằng bán thảm là có thể không trả tiền.” Úc Lý cười cười: “Trừ phi cậu có thể dựa vào bán thảm mà kiếm được tiền, nếu không nói cái gì đều vô dụng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)