Nhìn thấy bóng người ấy, Hoàn Viễn hơi giật mình, nhưng trong lòng ấm áp.
Đứng chắn trước cửa là Sở Ngọc. Nàng từ bên cạnh hắn lao tới, ngăn cản trước mặt.
Sợ Hoàn Viễn có thể lách qua mà đi, Sở Ngọc dựa hẳn lưng, dùng cả cơ thể che kín phần tiếp giáp giữa hai cánh cửa.
Nhìn vẻ mặt nàng như đang lâm trận, Hoàn Viễn không khỏi buồn cười: “Nàng đứng chắn ở đó có ích gì? Đừng quên nhà này còn có cửa ngách, cửa sau!”
Sở Ngọc vừa nghe liền nghiến răng kêu lên: “Nếu ngươi dám đi, ta sẽ sai người phá hỏng mấy cái cửa đó!”
Hoàn Viễn cười thành tiếng: “Thôi đừng trẻ con như thế nữa! Nàng ngăn được ta lúc này, liệu có thể ngăn cả đời…” Lời còn chưa dứt, hắn nhìn vẻ mặt Sở Ngọc, tiếng nói bỗng thấp dần, ý cười cũng đọng lại.
Bởi vì vẻ mặt nàng lúc này là sắp khóc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

