Phùng Xuân vội vàng lùi lại một bước, đứng nghiêm chỉnh: "Chỗ nào? Ngươi cứ chỉ hết ra, ngay đêm nay ta sẽ tìm cách khắc phục."
Giang Hành Tuyết gật đầu, chỉ ra từng kẽ hở một, sau đó chỉ dạy phương pháp khắc phục. Phùng Xuân lục sục lượn lờ quanh gian nhà đất một vòng, mò mẫm tìm được vài thứ. Tuy tạm bợ, nhưng cũng chỉ có thể như thế này.
Mượn bóng trăng trong trẻo trên đỉnh đầu, Phùng Xuân ngồi bên cửa sổ, dựa theo chỉ dẫn của Giang Hành Tuyết mà sửa từng nét vẽ. Hì hục đến tận nửa đêm mới xong xuôi.
Dưới ánh trăng thanh lãnh, Giang Hành Tuyết nhìn về phía người nọ bên cửa sổ. Tuy khuôn mặt không mấy thay đổi, nhưng tổng thể khí chất đã khác biệt một trời một vực.
Y an tâm gật đầu với nàng: "Ổn rồi."
Nếu như này vẫn không thể qua mặt Tiêu Vệ Thừa, vậy y cũng chỉ có thể liều mạng với hắn thôi.
Đợt chạm mặt trên sảnh đường hôm nay, Tiêu Vệ Thừa vẫn chưa nói thẳng ra thân phận của hai người, xem ra trong lòng hắn vẫn có điều băn khoăn. Như vậy cũng tốt, hắn có điều kiêng dè thì Giang Hành Tuyết cũng thế. Đôi bên đều không chịu vạch trần lớp giấy cửa sổ, hiện tại xem ra có lẽ là chuyện tốt.
Rạng sáng hôm sau, lại là một ngày bận rộn sấp mặt.
Lúc bước ra cửa, Phùng Xuân liếc nhìn lên giường một cái, Giang Hành Tuyết vẫn đương say giấc nồng. Nàng thầm nghĩ, sao khoảng cách giữa người với người lại lớn như vậy? Tại sao y có thể ngủ ngon lành, còn nàng phải ra ngoài làm trâu làm ngựa chứ? Thật không công bằng, vẫn phải sớm rời khỏi cái chốn quỷ quái này mới được!
Dọn xong phân ngựa, Cao Hồ lại tới tìm nàng, truyền lệnh Đại đương gia sai nàng dắt ngựa ra sau núi thả rông.
Phùng Xuân chỉ có thể buông bỏ cái bánh bột ngô vừa mới nhặt lên rồi đi ra ngoài.
Cao Hồ liếc nhìn nàng một cái, vốn nghĩ tên tiểu tử này tuy gầy yếu như gà, nhưng được cái phản ứng nhanh, tay chân lanh lẹ, không đến nỗi chướng mắt. Gã vừa định khen nàng hai câu thì đầu óc đột nhiên khựng lại, chậm chạp xoay người nhìn về nàng lần nữa.
Phùng Xuân đang cẩn thận theo sau lập tức cứng đờ người, vội vàng cười lấy lòng: "Hảo hán, làm sao vậy?"
Cao Hồ vuốt cằm, chậc một tiếng: "Tiểu tử mày, sao tao cứ cảm thấy mày khang khác hôm qua thế nào ấy nhỉ?"
Phùng Xuân không dám thở mạnh: "Tiểu nhân... sáng nay có rửa mặt?"
Cao Hồ nhìn kỹ một hồi: "Ừm... chắc vậy, trông cái mặt sạch sẽ hơn hôm qua."
Nói rồi gã phất tay, tiếp tục đi về phía trước: "Sạch sẽ chẳng phải tốt hơn sao! Hôm qua mày đen như khỉ, tao nhìn mà phát tởm!"
Phùng Xuân mừng thầm, nghe vậy cũng chẳng thấy gì, mặt mày vui tươi hớn hở, suốt chặng đường không ngừng phụ họa.
Đợi Phùng Xuân dắt ngựa đi khuất, Cao Hồ nhớ lại vẻ mặt nịnh bợ giả lả của nàng, không khỏi rùng mình một cái.
Phùng Xuân không nhìn thấy phản ứng của Cao Hồ, nàng chỉ thấy vui. Trước đây nàng biết ngụy trang khá kỹ, nhưng cũng không dám để người khác săm soi thế này, chỉ có thể dùng cái giọng ồm ồm và cách hành xử hào sảng để tăng thêm vẻ “nam tính”. Giờ thì tốt rồi, Cao Hồ nhìn sát mặt nàng mà còn không nhận ra, sau này nàng không cần phải nơm nớp lo sợ nữa!
Chỉ là... tên Nhị đương gia Tiêu Vệ Thừa kia...
Buổi trưa ăn cơm, nàng vừa gặm bánh bột ngô vừa muốn trở về chia sẻ niềm vui này với Giang Hành Tuyết. Nhưng vừa về đến nơi, nàng đã thấy Giang Hành Tuyết đang ngồi bên giường, định bước xuống.
Nàng vội chạy tới đỡ y xuống giường, vừa dìu hắn ngồi xuống vừa hỏi: “Thương thế của ngươi còn nghiêm trọng không? Xuống giường cũng khó đến vậy à?”
Giang Hành Tuyết cười nhạt: “Ta chỉ là, có hơi mệt thôi.”
Nàng bận rộn cả buổi sáng còn chẳng kêu mệt, y ngủ cả buổi sáng lại mệt. Phùng Xuân bĩu môi, nhưng dù sao y cũng là đại ân nhân của mình, thế là lại vui vẻ: “Vậy ngươi ăn chút gì đi. Này, cho ngươi bánh bột ngô, lần này còn nóng đấy!”
Y nhận lấy, nói cảm ơn. Thấy nàng vui như vậy, y liền đoán được phần nào: “Hiệu quả rất tốt sao?”
Phùng Xuân ngồi đối diện y, gật đầu lia lịa: “Đúng vậy! Bọn họ dán sát vào mặt ta còn không nhận ra! Ngươi lợi hại thật!”
Cúi đầu cắn một miếng bánh bột ngô còn âm ấm, Giang Hành Tuyết nói: “Có tác dụng là tốt. Nhưng ngươi vẫn phải tiếp tục cảnh giác, không được lơ là.”
Nàng tinh nghịch chớp mắt: “Ngươi yên tâm, ở bên ngoài ta lúc nào cũng nói giọng thô lỗ mà!”
Ăn bánh bột ngô không thôi thì quá khô, Phùng Xuân lại rót cho y một cốc nước. Đợi y uống xong, nàng hỏi: “Bên ngoài nắng đẹp lắm, ta dìu ngươi ra ngoài phơi nắng nhé?”
Y trông yếu ớt quá, phơi nắng một chút biết đâu còn giúp y có thể hồi phục sớm hơn!
Giang Hành Tuyết giật mình, nhìn xuống đất. Những vệt nắng loang lổ chứng minh lời nàng nói.
Y bỗng mỉm cười: “Được.”
Trong trại, sau bữa cơm thường có hơn nửa canh giờ nghỉ ngơi. Người thì đến giáo trường luyện võ, người thì về phòng ngủ.
Khi Tiêu Vệ Thừa từ tầng ba đi xuống, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy hai bóng người bên ngoài căn nhà đất dưới chân tòa lầu.
Bóng dáng nhỏ bé gầy yếu kia đang khoác tay Giang Hành Tuyết, từng bước dìu y, rồi để y ngồi xuống chiếc ghế nhỏ trước cửa.
Sau đó, bóng dáng nhỏ bé ấy lại quay vào trong, bưng một bát nước cùng nửa cái bánh bột ngô ra, đặt vào tay người nọ.
Hai người hình như đang nói gì đó. Nói được một lúc, Giang Hành Tuyết bật cười. Người chọc y cười cũng cười ha ha theo.
Tiêu Vệ Thừa nhìn cảnh ấy, cảm thấy tiếng cười kia thật lớn, lớn đến mức cách hai tòa lầu mà hắn vẫn có thể nghe thấy.
Hắn bỗng đổi ý, quay người gọi Cao Hồ đến, nói: “Chiều nay ta không ra ngoài nữa. Ngươi đi gọi Phùng Thanh đến, bảo hắn đi săn cùng ta.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
