Phùng Xuân cuống cuồng bò dậy, lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trên trán, bám sát theo sau.
Xa xa, thân hình ốm yếu của người nọ lẽo đẽo theo gót Cao Hồ không dám rớt lại nửa bước. Tiêu Vệ Thừa khoanh tay tựa vào bậu cửa, chậm rãi nhếch môi.
Đại đương gia đứng ở đầu cầu thang phân phó việc cho thủ hạ xong xuôi, xoay người bước lên, vừa đi vừa hỏi: "Cái thằng họ Giang đó vẫn như vậy, cơm không ăn, rượu không uống, cũng chẳng hé lấy một lời. Nhị đệ, y thực sự đáng giá như đệ nói sao?"
Tiêu Vệ Thừa vuốt ve cây trúc ngọc nhỏ trong tay, Đáy mắt xẹt qua một tia sắc lạnh: "Đại ca cứ yên tâm, bảo đảm vô cùng đáng giá."
Đại đương gia kéo ghế ngồi xuống cửa, nhìn cây trúc ngọc cỡ chừng sáu tấc trong tay hắn, không khỏi hỏi: "Nhị đệ, ngày nào đệ cũng mân mê cái đồ chơi này, có gì vui sao?"
Tiêu Vệ Thừa rũ mắt liếc nhìn cây trúc ngọc trong tay, thuận miệng đáp: "Cũng giống như đại ca thích nuôi chim ưng thôi, tìm chút thú vui."
"Ồ" một tiếng, Đại đương gia lại bàn bạc với hắn: "Nếu đã vậy, ngày mai ta sai Cao Hồ ra ngoài nghe ngóng tình hình, xem thử có ai đi tìm họ Giang kia không, nếu có thật, ta sẽ gõ bọn chúng một mẻ thật đậm!"
Cây trúc ngọc trên tay đã được vuốt ve đến bóng loáng, lờ mờ phản chiếu tia sáng trầm tĩnh sắc lẹm dưới ánh mặt trời. Tiêu Vệ Thừa hờ hững xoay xoay nó, nói: "Không cần vội như vậy, đầu cơ kiếm lợi. Y càng không có tin tức, kẻ tìm y mới càng sốt sắng, cái giá trả ra tự khắc sẽ càng cao."
Đại đương gia gật gù tán thành: "Nhị đệ nói rất đúng, quả nhiên là đạo lý này! Cơ mà... sao đệ còn bắt phải mang rượu ngon cơm ngọt ra thết đãi y?"
Tiêu Vệ Thừa khẽ nhướng mày, cất trúc ngọc rồi nhìn Đại đương gia: "Đại ca, huynh chắc hẳn cũng không muốn trại Thanh Phong chúng ta mãi rúc ở cái xó núi cỏn con này chứ?"
Tiêu Vệ Thừa mỉm cười gật đầu: "Được."
Đại đương gia ôm giấc mộng trại Thanh Phong sắp vươn mình lớn mạnh hớn hở bước đi. Tiêu Vệ Thừa nhấc hai bước chân đi về phía trước, đứng sát vào lan can tầng ba, từ xa phóng tầm mắt xuống dưới.
Trong gian chuồng ngựa chật hẹp, người nọ đã cột ngựa cạnh lu cho tiện múc nước cọ rửa.
Con ngựa này cũng ngoan ngoãn, không tung hất chân sau, ngoan ngoãn chúi mõm uống nước bên lu, mặc cho người nọ cầm bàn chải cọ cọ rửa rửa trên người nó.
Tiêu Vệ Thừa như suy tư gì đó, có lẽ động vật xác thật có tính bản thiện hơn con người.
Hắn nhìn, hơi nhếch mày, khóe môi chợt cong lên. Trúc ngọc xoay chuyển một vòng trên đầu ngón tay, nhẹ nhàng gõ xuống lan can, phát ra một tiếng "coong" lanh lảnh.
Mới múc nước chải ngựa được một lúc, ống tay áo và gấu quần của Phùng Xuân đã ướt sũng. Cuối thu, nhiệt độ trên núi vốn dĩ đã thấp hơn dưới đồng bằng, cơn gió chiều xuyên núi lùa qua khiến hơi lạnh men theo vết nước bò lên khắp cơ thể.
Vừa xắn tay áo lên, nàng đã rùng mình một cái. Hít sâu một hơi, cũng chỉ có thể khuyên nhủ bản thân làm xong sớm thì kết thúc sớm, kết thúc sớm thì giải thoát sớm.
Cũng may con ngựa dễ bảo, Phùng Xuân không mất quá nhiều sức đã cọ rửa xong xuôi, chỉ là cảm giác ống tay và gấu quần ướt sũng cọ xát vào da thịt có chút buốt lạnh.
Nàng thành thật dắt ngựa về chỗ cũ, cho ăn uống đầy đủ, mãi tới khi được sự đồng ý của tay quản sự mới dám cúi đầu khom lưng quay về.
Trở lại chuồng ngựa, đống cỏ khô trống không, người nọ vẫn chưa thấy quay về. Trong lòng Phùng Xuân có chút nhẹ nhõm, với tình cảnh hiện tại, cái người tên Giang Hành Tuyết kia hẳn là đã không bán đứng nàng.
Lương tâm nàng trỗi dậy, tự khiển trách mình không nên lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Nhưng trong chớp mắt, nàng lại bắt đầu muộn phiền. Giang Hành Tuyết đi rồi, một đồng đội vô dụng nàng cũng không có. Lẻ loi một mình, liệu nàng có thể thực sự có thể chạy thoát khỏi sơn trại này không?
Lúc nãy đi trả ngựa cho Nhị đương gia, nàng tận mắt chứng kiến lũ tráng hán trong trại xô đẩy mấy nữ tử trẻ tuổi, bắt họ mang lên phòng. Sau đó sẽ xảy ra chuyện gì, nàng không cần nghĩ cũng biết.
Nơi này tuyệt đối không thể ở lâu, ở nhiều thêm một ngày là rủi ro bại lộ lại tăng thêm một phần.
Nàng cần phải nghĩ cách rời đi!
Mặt trời ngả về tây, chầm chậm chìm xuống đáy thung lũng. Màn đêm bao phủ núi rừng, trong chuồng ngựa cũng dần dần không thể nhìn rõ đồ vật.
Giang Hành Tuyết vẫn chưa quay lại.
Khả năng cao là y sẽ không trở về nữa, có lẽ y đang được ăn ngon uống tốt, dẫu sao thì chúng cũng tính toán lấy y đổi tiền mà.
Đột nhiên, Phùng Xuân cảm thấy rất hối hận vì lỡ đưa nửa cái bánh bột ngô cho y tối qua. Mặc dù y chỉ ăn một chút, nhưng nếu y không ăn, hôm nay bản thân nàng đã có thể ăn nhiều hơn một chút rồi.
Giờ thì hay rồi, không có người đưa cơm cho nàng, nàng cũng chẳng dám ra ngoài xin ăn, chỉ có thể uống nước lạnh đến no bụng thôi.
Gỡ cái gáo nước xuống, Phùng Xuân vừa định múc nước thì bên ngoài chuồng ngựa bỗng vang lên một tràng tiếng bước chân.
Nàng cảnh giác ngẩng lên, nhìn ra ngoài, chỉ thấy Cao Hồ đang đi nhanh về phía này.
Thấy nàng, Cao Hồ cũng lười bước vào chuồng ngựa, trực tiếp đứng ở bên ngoài quát nàng: "Ê, con khỉ đen kia, Nhị đương gia lệnh cho mày chuyển sang ở chung phòng với cái tên họ Giang đó. Mày ra đây, tao dẫn mày qua đó!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)