Nước này chắc hẳn được dẫn trực tiếp từ trên núi xuống, mát lạnh ngọt lành, mang theo cái lạnh đặc trưng của núi rừng, là mùi vị mà bình thường khó có dịp uống được. Giang Hành Tuyết uống hai ngụm, tinh thần dần khôi phục đôi chút. Trong lúc cụp mi, y quan sát xung quanh rồi lại từ từ hạ mắt xuống.
Phùng Xuân khoanh tay tựa bên cạnh, chân vô thức gõ nhẹ xuống đất, lúc thì nhìn gã nam nhân đang uống nước, lúc lại ngẩng đầu nhìn trăng trên trời.
Bốn bề đã yên tĩnh. Tiếng cụng ly trò chuyện trên lầu gỗ phía phía xa cũng dần biến mất. Đèn đóm lần lượt tắt, màn đêm dần dần đặc quánh.
"Hôm nay ta bị đưa lên sảnh chính, bọn họ nói ngày mai Nhị đương gia sẽ trở về."
Giang Hành Tuyết đột nhiên lên tiếng, dù giọng không lớn nhưng cũng khiến Phùng Xuân giật mình. Y ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt vừa kinh ngạc vừa bực bội của nàng, rồi nói: "Nghe nói Nhị đương gia này là người có kiến thức. Lần này bọn chúng xuống núi cướp bóc cũng là do hắn bày binh bố trận."
Phùng Xuân cau mày, nghi ngờ nhìn y.
Giang Hành Tuyết đặt chiếc gáo nước xuống, nghiêm túc nói: "Lớp ngụy trang của ngươi quả thực rất tinh vi, nhưng nếu không thể qua mắt ta, e rằng cũng không thể qua mặt được vị Nhị đương gia đó."
Sắc mặt Phùng Xuân lập tức thay đổi.
Giang Hành Tuyết tiếp tục: "Hôm nay bọn chúng càn quét một lúc ba thôn làng. Nam tử không bị không giết thì cũng bị bắt về làm khổ sai. Còn nữ tử..."
Y dường như không đành lòng, ngập ngừng một lúc mới nói: "Mười mấy nữ tử đều bị nhốt lại, sung làm ca kỹ trong trại."
"Ực"
Phùng Xuân mất tự nhiên nuốt nước bọt, gương mặt cứng đờ, không sao nặn ra được vẻ mặt bình thường. Nàng nghiến răng dời mắt đi, đứng thẳng người: "Ta là nam nhân! Bọn chúng bắt ta làm khổ sai có mệt đến đâu thì có thể thảm bằng việc ta xúc phân ngựa không?"
"Cô nương." Giang Hành Tuyết gọi nàng: "Ta không định vạch trần ngươi, ta chỉ muốn giúp ngươi."
Giúp nàng? Giúp thế nào? Chẳng lẽ y có thể biến nàng thành một nam nhân chân chính? Phùng Xuân cười lạnh: "Ta giả dạng như vậy suốt nửa năm mà chẳng ai phát hiện. Chỉ cần ngươi không nhiều lời, sẽ chẳng ai biết."
Những tên sơn phỉ lính cỏ sống lâu nơi núi rừng vốn tục tằng, nữ tử chúng tiếp xúc cũng phần lớn là thôn phụ hương dã. Không có sự quan sát nhạy bén để nhận ra những khác biệt nhỏ nhặt này, cũng không phải không có khả năng.
Có lẽ đúng như nữ tử này nói, chỉ cần y không nhiều lời, thì bí mật này có thể được nàng giấu kín mãi mãi.
Khẽ thở dài, Giang Hành Tuyết lại nằm xuống.
Thôi vậy, nếu thật sự đúng như lời nàng nói thì càng tốt. Nếu đến lúc đó xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, y ra tay giúp cũng không phải không được.
Nghĩ vậy, nỗi lo trong lòng y dần buông xuống. Đầu óc vừa thư giãn, phản ứng của cơ thể liền trở nên rõ rệt. Y vừa thở đều được hai hơi thì bụng đã réo lên một tiếng, cực kỳ không đúng lúc.
Giờ này còn biết tìm thức ăn ở đâu? Vừa rồi có hai ngụm nước đã là tốt lắm rồi. Y cụp mắt buồn bã, nhẹ nhàng vỗ về bụng, chuẩn bị nhịn qua đêm.
"Cộp.”
Một tiếng động khẽ vang lên bên cạnh. Giang Hành Tuyết vội vàng quay đầu. Dưới ánh trăng mờ nhạt, trên đống cỏ bên cạnh y đang có một nửa cái bánh bột ngô lẳng lặng nằm.
Đó là phần nàng vừa ăn chưa hết.
Nhưng chiều này nàng đã đi bộ xa như vậy, lại còn cọ rửa chuồng ngựa lâu đến thế, sao có thể không ăn hết được?
Giang Hành Tuyết nhặt nửa cái bánh bột bắp lên, cẩn thận phủi cỏ khô tàn dính trên đó, khẽ gọi Phùng Xuân: "... Ngươi, ngươi làm rơi đồ này."
Phùng Xuân có chút bực bội, xoay người ngồi dậy khỏi đống cỏ, hung hăng trừng y: “Lấp cái bụng rách của ngươi đi, ồn ào khiến lão tử không ngủ được!”
Nhưng vừa nói xong, bụng nàng cũng lập tức réo lên hai tiếng, trong hoàn cảnh này nghe đặc biệt chói tai.
Giang Hành Tuyết ngẩn ra, hiểu được ý tốt của nàng, thấp giọng nói một tiếng cảm ơn.
Ngẩng đầu thấy nàng đã nằm lại chỗ cũ, còn dùng tay áo che kín đầu, Giang Hành Tuyết không quấy rầy nữa. Chỉ lặng lẽ bẻ nửa cái bánh ngô thành hai phần, tự ăn phần nhỏ, còn phần lớn đặt lại bên cạnh Phùng Xuân.
Một đêm khó ngủ.
Sáng sớm hôm sau, lần lượt có mấy người đến gọi Phùng Xuân đi quét dọn, đổ nước phân... Mãi đến trưa nàng mới được trở về.
Vừa ngồi xuống, từ xa nàng đã thấy hai người nữa đi tới, thẳng hướng chuồng ngựa. Nàng vừa mệt vừa đói, gần như phát điên, nhưng không dám biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể nhanh chóng nhét bánh bột ngô vào miệng, uống nước lạnh, sợ lát nữa lại có việc khiến nàng không có thời gian ăn.
Nhưng hai người kia đến nơi, chẳng thèm nhìn Phùng Xuân lấy một cái, liền đỡ Giang Hành Tuyết đang ngồi trên đống cỏ ra ngoài.
Phùng Xuân sửng sốt, theo bản năng đứng dậy đi theo hai bước.
Hai người kia nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại hỏi: “Ngươi làm gì thế?”
Phùng Xuân lập tức hoàn hồn, vội vàng xua tay: “Không có gì, không có gì.”
Tên có vóc người vạm vỡ hơn phỉ nhổ: “Không có việc gì thì đi cọ chuồng ngựa, đổ phân ngựa đi! Đồ chết bầm nhà ngươi cả ngày chỉ biết lười biếng!”
Phùng Xuân vội vâng dạ không ngừng, nhanh chóng đi vào chuồng ngựa.
Người kia đi rất lâu, Phùng Xuân cũng chẳng tính được bao nhiêu thời gian. Nàng đã đổ hết một lượt phân ngựa rồi mà y vẫn chưa quay lại.
Nàng không khỏi lo lắng. Người kia chẳng lẽ miệng lưỡi không kín, vì muốn giữ mạng mà khai nàng ra rồi?
Miệng lưỡi đàn ông, là thứ không đáng tin nhất trên đời!
Biết thế, tối qua nàng nên đập nát lưỡi y luôn rồi!
Phùng Xuân đang bực bội thì chợt nghe bên ngoài có người gọi:
“Này, này! Thằng đổ phân ngựa kia!”
Cả người nàng giật bắn, toàn thân lập tức căng cứng. Nàng nhìn quanh bốn phía, tiện tay nhặt một hòn đá bén nhọn nắm chặt trong lòng bàn tay rồi vội vàng chạy ra.
Bên ngoài là tên tráng hán hôm qua đã xách nàng về, lúc này đang chống nạnh đứng bên ngoài. Phùng Xuân dè dặt bước ra: “Hảo hán, có chuyện gì vậy?”
Tên tráng hán đánh giá nàng từ trên xuống dưới, rồi túm lấy nàng kéo đi: “Nhị đương gia muốn gặp mày. Đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)