Nàng nôn nóng không thôi, sau lưng chợt vang lên một thanh âm hỗn loạn ồn ào. Tay nàng run lên, nhìn về phía phát ra tiếng động, trong lòng sởn gai ốc.
Mặc kệ đi, dù sao bọn họ cũng sẽ được cứu thôi! Nàng buông sợi xích ra, vội nói với đám nữ tử vây quanh sau cánh cửa: "Quan binh tới rồi, các ngươi đừng sợ, họ sẽ đến cứu các ngươi!"
Dứt lời, nàng buông tay cắm đầu bỏ chạy.
Nào ngờ tiếng khóc của đám nữ tử chợt cất cao: "Đừng! Cầu xin ngươi! Bọn họ tới cũng chỉ ùa vào ức hiếp chúng ta thôi! Xin ngươi đừng đi..."
Phùng Xuân bịt chặt tai, sải bước về phía trước, không dám quay đầu lại.
Đám nữ tử trong phòng nghe tiếng bước chân xa dần rồi biến mất, thi nhau ôm mặt khóc nức nở trong tuyệt vọng. Một nữ tử mặc áo xanh nhẹ nhàng vỗ lưng cô nương trong lòng, nhỏ giọng dỗ dành, đừng sợ, đừng sợ.
Nhưng giọng nói của nàng ấy cũng run rẩy, không sao bình tĩnh nổi.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bên ngoài chỉ còn lại tiếng gió rít không ngừng cùng tiếng lửa cháy lép bép, hòa quyện với tiếng khóc rấm rứt, bủa vây tựa tiếng quỷ kêu.
Chợt, ngoài cửa vang lên một trận hỗn loạn, các cô nương sợ hãi, xô đẩy nhau lùi về phía sau lẩn trốn.
Bất thình lình, trên cửa vang lên một tiếng "rầm", đám nữ tử trong nhà đồng loạt hét toáng lên.
Nữ tử áo xanh giấu tiểu cô nương ra sau lưng, cắn chặt răng: "Là... là ai?"
"Các ngươi lùi ra sau đi!"
Bên ngoài cửa, Phùng Xuân giương cao chiếc rìu, bổ mạnh xuống một bên cánh cửa. "Phập" một tiếng, cánh cửa gỗ cũ nát bị chém toác ra một khe hở.
Theo khe cửa, nàng nhìn thấy nữ tử mặc áo xanh đứng phía sau, không khỏi sững người.
Là nàng ấy, cô nương hôm đó đã cho nàng bánh bột ngô.
Nàng vội vàng cúi đầu, không dám nhìn nữa, trong lòng thầm mắng mình vừa rồi còn định bỏ mặc các nàng chạy trốn, đúng là lòng lang dạ sói! Nàng tức giận mắng một tiếng, rồi lại vung rìu chém mạnh. Khe cửa lập tức nứt toác, cả cánh cửa lung lay như sắp đổ.
Nữ tử áo xanh vội gọi những người khác cùng lay cánh cửa. Chẳng mấy chốc, nhờ hơn chục nữ tử đồng lòng hợp sức, cánh cửa gỗ ầm một tiếng đổ xuống.
Bên ngoài, Phùng Xuân chống rìu, tóc mai rối tung, thở hổn hển.
Các nữ tử đều sững sờ. Lúc này họ mới nhận ra, hóa ra Phùng Thanh lại là một nữ tử.
Đang mệt đến không thở nổi, thấy họ còn đứng ngây ra đó, Phùng Xuân vừa sốt ruột vừa tức giận, cố sức hét: “Chạy đi! Còn đứng ngây ra đó làm gì!!”
Mọi người lập tức bừng tỉnh, tản ra bốn phía bỏ chạy.
Phùng Xuân vứt rìu, lảo đảo chạy về phía chuồng ngựa.
“Phùng Thanh!”
Phùng Xuân quay đầu lại. Nữ tử áo xanh đứng phía sau nàng: “Ngươi định đi đâu?”
Phùng Xuân nhìn về phía chuồng ngựa: “Ta về nhà.”
Nữ tử áo xanh hỏi: “Ta có thể đi cùng ngươi không?”
Phùng Xuân cau mày.
Nàng ấy nói: “Ta không còn nhà nữa. Ta sẽ không làm vướng chân ngươi, ta có thể làm được rất nhiều việc.”
Phùng Xuân ỉu xìu. Nếu là trước đây, khi nàng chưa xuyên không, sao nàng có thể nhẫn tâm từ chối một nữ tử xinh đẹp như vậy. Nhưng giờ chính nàng còn khó bảo toàn, căn bản không có thời gian lo cho người khác.
Nàng đành cứng lòng lắc đầu: “Xin lỗi, ta không giúp được ngươi.”
Nói xong, mặc kệ nàng ấy còn định nói gì nữa, nàng nhanh chóng chạy về phía chuồng ngựa.
*
Chuồng ngựa không có ai.
Phùng Xuân thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tháo đại một con ngựa rồi chạy ra ngoài.
Suốt đường cưỡi ngựa quả thực đỡ tốn sức hơn chạy bộ rất nhiều. Dù gặp người muốn ngăn cản, nàng cũng lần lượt bỏ họ lại phía sau.
Vượt qua mấy cửa ải, đống đá thấp kia đã ở ngay trước mắt. Nàng giật dây cương, định một mạch lao qua.
“Phùng Thanh!”
Đột nhiên, phía sau vang lên một giọng nói ôn hòa, thanh nhã. Phùng Xuân sửng sốt, theo bản năng kéo cương.
Là Giang Hành Tuyết.
Trên người y khoác thêm một chiếc áo choàng màu xám hạc, dưới ánh lửa lúc sáng lúc tối lấp loáng. Y tiến lên một bước, vạt áo choàng cũng như sóng nước, nhẹ nhàng lay động.
Y gọi nàng, vẻ mặt dịu dàng: “Phùng Thanh, bên ngoài rất hỗn loạn, người của Tiêu Vệ Thừa đang tìm nàng. Ta đưa nàng ra ngoài, được không?”
Phùng Xuân hơi nhíu mày, dường như đang cân nhắc lời y.
Giang Hành Tuyết đưa tay về phía nàng: “Phủ doãn Kinh Châu đã tới, đám sơn phỉ này sẽ không thể tiếp tục làm việc ác nữa. Nàng đừng sợ.”
Phùng Xuân cụp mắt, nghiêng người quay đầu nhìn lại: “Giang Hành Tuyết.”
Nàng nhìn y, ánh mắt kiên định và bình tĩnh: “Ta chỉ muốn sống tiếp, được tự do mà sống. Nếu ngươi thật sự muốn tốt cho ta, thì đừng cản ta.”
Gió thổi phần phật, lay động vạt áo Giang Hành Tuyết như những gợn sóng không ngừng. Y đứng yên tại chỗ, nhìn bóng người ấy dần khuất trong màn đêm, trong lòng bỗng như thiếu mất một khoảng.
“Giang đại nhân.”
Phía sau, tiếng vó ngựa vang lên, dần tiến vào trong màn đêm.
Giang Hành Tuyết thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn Tiêu Vệ Thừa, trên mặt đã khôi phục nụ cười đúng mực, lễ độ.
Tiêu Vệ Thừa liếc về phía đống đá, như suy tư gì đó: “Nàng chạy từ đây đi, đúng không?”
Giang Hành Tuyết chỉnh lại áo choàng, mỉm cười nhàn nhạt, bình thản chắn trước đống đá: “Tiêu Hầu gia, giữa thời loạn, nàng chỉ là một người yếu thế, chỉ muốn sống yên ổn. Hầu gia hà tất phải làm khó nàng?”
Lời này khiến Tiêu Vệ Thừa bật cười. Hắn liếc Giang Hành Tuyết: “Làm khó? Trở thành nữ nhân của ta là chuyện bao nhiêu thiên kim thế gia cầu còn không được. Giang đại nhân lại nói là làm khó, đúng là làm trò cười cho thiên hạ.”
Giang Hành Tuyết nhàn nhạt cụp mắt, cười hờ hững: “Loại chuyện này xưa nay không phân cao thấp sang hèn, chỉ cần biết có nguyện lòng hay không. Nàng đã không muốn, Hầu gia hà tất phải ép buộc?”
“Ha.” Tiêu Vệ Thừa ngồi trên ngựa, cười lạnh một tiếng: “Giang đại nhân cao thượng nhân hậu, Tiêu mỗ thật bội phục. Nhưng ta cứ muốn ép buộc đấy, Giang đại nhân định làm gì? Không chỉ ép buộc, ta còn muốn truy nã nàng khắp thiên hạ, sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Chỉ cần ta còn ở đây, nàng đừng hòng chạy thoát.”
Ánh mắt hắn nhìn Giang Hành Tuyết đã không còn che giấu, chỉ còn sự cố chấp và điên cuồng vốn có: “Thứ ta muốn, trước giờ chưa từng có chuyện không đạt được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

