Trăng sáng treo cao ngoài cửa, ánh trăng bàng bạc như nước tuôn tràn khắp chốn. Giang Hành Tuyết xoay người ngước mắt lên, không khỏi sửng sốt.
Trên mảnh đất trống nhỏ trước căn nhà đất, lại lác đác có bảy tám người đang đứng. Ngoại trừ hai tên bị y đánh trọng thương lúc trước, kẻ đứng đầu chính là Tiêu Vệ Thừa.
Y đoán hai tên kia sẽ dẫn đồng bọn tới báo thù, nhưng thật không ngờ, Tiêu Vệ Thừa lại đích thân đến đây.
Lòng khẽ động, y chợt hiểu ra, e là hắn tới đây không phải vì đám thổ phỉ này. Chỉ là phía sau hắn đang dẫn theo bọn Cao Hồ, xem ra, thân phận lúc này của hắn vẫn là Nhị đương gia của trại Thanh Phong.
Hai tên bị đánh ngất lúc nãy đứng sang một bên, chỉ thẳng vào Giang Hành Tuyết hô hoán: "Chính là y! Chính y đã đả thương bọn ta!"
Cao Hồ hung hăng nhổ toẹt một bãi: "Tiểu bạch kiểm, mày cũng biết giả vờ gớm nhỉ!"
Gã quay sang nhìn Tiêu Vệ Thừa, nói: "Nhị đương gia, trước đó ngài đâu có nói với bọn ta là y biết võ công, bây giờ ngài định xử trí thế nào đây?"
Lời này rõ ràng có ý ép hắn phải ra tay. Giang Hành Tuyết nhếch môi cười, đưa mắt nhìn Tiêu Vệ Thừa, chạm ngay phải ánh mắt âm u sắc lạnh của hắn.
Khẽ nhướng mày, Tiêu Vệ Thừa lười nhác nói: "Nếu y đã động thủ, vậy không bằng, chặt luôn hai bàn tay của y đi. Cao Hồ huynh đệ, ngươi thấy sao?"
Tiêu Vệ Thừa trước nay luôn chiếu cố tên này, lúc y đổ bệnh, hắn còn sốt sắng qua chữa trị. Nay bỗng dưng lật lọng, Cao Hồ rõ ràng không lường trước được, sửng sốt một giây rồi lập tức cười hô hố: "Nhị đương gia đã lên tiếng, vậy còn đợi gì nữa?!"
Gã vung cánh tay lên, liền hô hào huynh đệ xông lên động thủ.
Tiêu Vệ Thừa lạnh lùng đứng nhìn, trong đôi mắt đen láy âm u, sự trào phúng và chán ghét hiển hiện không thèm che giấu.
Đón lấy ánh mắt ấy, Giang Hành Tuyết lùi lại một bước, cao giọng hỏi: "Tiêu Hầu gia! Quan binh của phủ Kinh Châu, ngài định chừng nào mới cho vào?"
Cao Hồ đang hùng hổ lao tới bỗng sững lại, nương theo lời Giang Hành Tuyết mà quay ngoắt sang nhìn Tiêu Vệ Thừa, sắc mặt biến ảo liên tục: "Cái gì?!"
Mấy tên sơn tặc theo sau cũng hoảng loạn: "Y gọi Hầu gia, Hầu gia nào cơ?!"
"Quan binh?! Ai báo quan? Ai gọi quan binh tới?!"
Giang Hành Tuyết cười lạnh nhìn Cao Hồ: "Cao huynh đệ vẫn chưa biết sao? Vị Nhị đương gia này của các người, chính là cữu cữu ruột của đương kim bệ hạ, đệ đệ ruột của Thái hậu, Trấn Quốc Hầu Chiêu Vũ Tướng quân đấy!"
Cao Hồ kinh hãi biến sắc, liên tục nhìn về phía Tiêu Vệ Thừa: "Nhị đương gia?"
Giang Hành Tuyết lại nói: "Tiêu Hầu gia chu toàn với các ngươi đến tận nay, vốn đã căm phẫn chuyện các ngươi tàn sát bách tính từ lâu. Chắc hẳn ngày mai, quan binh sẽ áp sát, dùng vũ lực dẹp loạn. Các người bây giờ có muốn suy nghĩ lại, sớm ngày quy hàng, cũng đỡ mất mạng uổng phí!"
Y nhìn Tiêu Vệ Thừa: "Hầu gia thấy, có đúng vậy không?"
Bọn Cao Hồ không dám tin, nhưng thân thể đã vô thức lùi lại liên tục, tránh xa khỏi Tiêu Vệ Thừa và Thời Phi.
Tiêu Vệ Thừa thấy vậy, lạnh lùng hừ một tiếng: "Xem ra người của ngươi đã tới rồi."
Giang Hành Tuyết nhướng mắt: "Quả thật là vạn bất đắc dĩ."
Câu đối đáp của hai người rõ ràng đã chứng thực những lời Giang Hành Tuyết vừa nói. Lúc này Cao Hồ không tin cũng phải tin, luống cuống muốn chạy ngược về sau để báo tin cho Đại đương gia.
Thời Phi lập tức tiến lên, "xoẹt" một tiếng rút kiếm khỏi vỏ, kiếm quang lóe lên khiến sắc mặt mấy tên kia trắng bệch. Quét chân đá mạnh vào nhượng chân Cao Hồ, Thời Phi kề kiếm lên cổ gã: "Thành thật chút đi!"
Dứt lời, mấy chục ám vệ mặc hắc y thắt đai tía từ trên trời giáng xuống, thi nhau đáp xuống sau lưng Tiêu Vệ Thừa.
Đám sơn tặc thấy thế, hai mắt trợn ngược, sợ đến mức suýt ngất đi.
Giang Hành Tuyết đứng đơn độc trước cửa, nhìn Tiêu Vệ Thừa đang hờ hững vuốt ve cây trúc ngọc trên tay, khẽ mỉm cười: "Xem ra Giang mỗ đã lo xa rồi, Tiêu Hầu gia xưa nay luôn có sự chuẩn bị từ trước."
Tiêu Vệ Thừa ngước mắt, ánh nhìn sắc lạnh phóng thẳng về phía Giang Hành Tuyết: "Giao nàng ra đây, đêm nay, đôi bên nước sông không phạm nước giếng."
Giang Hành Tuyết khẽ nhướng đuôi mày: "Xưa nay nghe đồn Hầu gia không gần nữ sắc, xem ra chỉ là trò đùa. Chẳng hay, nếu Thái hậu nương nương biết được Hầu gia năm lần bảy lượt cự tuyệt quý nữ do người cất công tuyển chọn, chỉ để cưỡng ép một nữ tử chốn sơn dã, thì sẽ có cảm tưởng gì đây."
Cây trúc ngọc xoay tròn trên tay khựng lại, trong mắt hắn thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn: "Giang đại nhân, kéo dài thời gian cũng vô ích thôi."
"Vô ích hay không, đâu phải chỉ dựa vào dăm ba câu nói của ngươi và ta."
Khẽ cau mày, trong mắt Tiêu Vệ Thừa xẹt qua một tia hàn quang.
Giang Hành Tuyết phủi tro bụi dính trên áo, nhắc hắn: “Đám quân lính kia chưa chắc đều là phủ binh của ta, phần lớn là quan binh phủ Kinh Châu.”
Tiêu Vệ Thừa thờ ơ.
Giang Hành Tuyết lại nói: “Phủ doãn Kinh Châu đang trên đường tới. Nói vậy Hầu gia cũng đang đồng lòng với ta, cùng chiến đấu để tiêu diệt sơn phỉ. Những lời ta nói, Hầu gia có đồng ý không?”
Sắc mặt hắn lạnh xuống, sát khí thoáng lóe trong mắt.
Tiêu Vệ Thừa đeo lại trúc ngọc bên hông, cười lạnh: “Giang đại nhân sắp xếp thật chu đáo. Đợi về kinh, Tiêu mỗ nhất định sẽ giúp Giang đại nhân xin một phần ban thưởng xứng đáng.”
Dứt lời, hắn xoay người rời đi, không dừng lại lấy một bước.
Thời Phi đi theo phía sau. Giữa ánh lửa lúc sáng lúc tối, nghe Tiêu Vệ Thừa vừa đi vừa lạnh lùng căn dặn: “Đi theo Giang Hành Tuyết, nhất định phải đưa Phùng Thanh về!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)