Giang Hành Tuyết nhận ra Thời Phi. Y ngồi trong phòng nhìn ra, ánh mắt nhìn qua mang theo cảnh cáo.
Thời Phi coi như không thấy, chỉ nhìn Phùng Xuân: "Bên trại nuôi ngựa bây giờ đang ít người, cưỡi ngựa chạy cũng rộng rãi."
Hai mắt Phùng Xuân sáng rực lên, vui mừng hớn hở chạy vào nhà, bàn bạc với Giang Hành Tuyết để chiều chăm sóc y sau. Giang Hành Tuyết thấy nàng vui vẻ, không đành lòng làm mất hứng, chỉ nắm lấy ống tay áo nàng nhắc nhở: "Ta có thể tự chăm sóc tốt cho mình, chỉ có ngươi, phải cẩn thận đấy."
Y nói rất nghiêm túc, Phùng Xuân đành phải kìm nén niềm vui, đảm bảo với y rằng sẽ không vì niềm vui mà bỏ mặc mọi thứ.
Trên thực tế nàng cũng chẳng vui vẻ được bao lâu, chỉ riêng khoản leo lên ngựa, nàng đã phải chịu khổ không ít.
Thời Phi dạy nàng, phải siết chặt eo và bụng, hai cánh tay dùng sức, dưới chân giậm đà nhảy lên, bám lấy bờm ngựa là trèo lên được.
Nàng học theo, bám, nhảy, ngã không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn không sao trèo lên nổi.
Thời Phi bảo để hắn ta đẩy nàng lên từ phía sau là được, nếu không thì tìm vật gì đó kê chân trèo lên trước đã. Nhưng nàng nghĩ, lúc bỏ chạy thì làm gì có ai giúp mình, càng không có thời gian rảnh để nàng đi tìm đá kê chân.
Buổi chiều Tiêu Vệ Thừa đến trại nuôi ngựa, liền nhìn thấy nàng hết lần này tới lần khác bật nhảy bên thân ngựa, rồi lại hết lần này tới lần khác va vào bụng ngựa, ngã lăn ra đất.
Thời Phi bước đến sau lưng Tiêu Vệ Thừa: "Hầu gia, đã tra xét qua, kẻ này quả thực tên là Phùng Thanh, cũng đúng như lời hắn nói, sống ở Động Tử Câu, kiếm sống bằng nghề đốn củi."
Tiêu Vệ Thừa nhàn nhạt nhìn qua, Phùng Xuân đã lồm cồm bò dậy từ dưới đất, bày sẵn tư thế chuẩn bị làm lại lần nữa.
"Hắn chạy nạn tới đây vào nửa năm trước, người tiệm cầm đồ nói hắn từng cầm cố một chiếc nhẫn vàng, lang thang trên trấn vài ngày, rồi không bao giờ vào trấn nữa."
"Hắn không đi bán củi sao?"
"Không ạ, mấy thôn làng gần đó thì từng thấy hắn mang củi ra đổi lấy đồ vật. Tóm lại, là một kẻ luôn trốn trong núi."
"Đã tra qua lệnh truy nã chưa?"
"Đều tra cả rồi, không có kết quả. Vài nơi đang có thiên tai cũng đã phái người đi thăm dò, rất nhanh sẽ có tin tức."
Tiêu Vệ Thừa chìm vào trầm mặc, ánh mắt nhìn về phía Phùng Xuân lại nhiều thêm một tia dò xét.
Thời Phi hỏi: "Hầu gia, lai lịch kẻ này không rõ ràng, lại khá che chở cho Giang Hành Tuyết, có cần thuộc hạ tìm cách bức cung không ạ, dưới trọng hình ắt sẽ có kết quả."
"Không cần, chuyện này không vội."
Hắn nhếch môi cười mỉm: "Đợi hắn cắn câu, tự khắc sẽ khai báo từng chuyện một với ta."
Quá trưa, gió núi mang theo ý thu, thổi bay từng chiếc lá rụng.
Lại một lần nữa ngã xuống đất, Phùng Xuân vừa bực mình vừa buồn cười, nằm trên mặt đất, căm phẫn đấm xuống cát.
Tiêu Vệ Thừa đứng nhìn từ xa, hắn đột nhiên hỏi: "Sao hắn lại không trèo lên được?"
Con ngựa kia cũng không quá cao lớn, ngựa mà các thiên kim thế gia cưỡi đa phần cũng chỉ cao cỡ này.
Thời Phi nhìn qua, cau mày: "Người này eo mềm bụng yếu, tuy tay có chút sức lực, nhưng lại không thể nâng cơ thể lên nổi."
Eo mềm...
Đôi mắt Tiêu Vệ Thừa chợt tối sầm lại, hỏi: "Không chuẩn bị bục đá lên ngựa cho hắn sao?"
Thời Phi sửng sốt, một đại nam nhân cưỡi ngựa mà còn cần tới thứ này á?
Liếc hắn ta một cái, Tiêu Vệ Thừa sửa sang lại ống tay áo, bước xuống bậc thềm, đi về phía bóng người ở một góc trại nuôi ngựa.
Tại trại nuôi ngựa không có nhiều người, tới tới lui lui cũng chỉ có vài người dắt ngựa đi dạo một vòng rồi đi ra khỏi sơn môn.
Phùng Xuân nằm liệt dưới đất ngửa mặt lên trời, tự nhủ với bản thân, nằm thêm một phút nữa rồi sẽ dậy.
Còn chưa hết một phút, một bóng râm đã chậm rãi đổ xuống từ bên cạnh, bao trùm lấy nàng. Nàng mở mắt ra, bắt gặp đôi mắt mỉm cười của Tiêu Vệ Thừa.
"Nhị đương gia!" Nàng lồm cồm bò dậy, phủi phủi bụi đất trên người, khép nép chắp tay sau lưng.
Tiêu Vệ Thừa đứng thẳng người, ánh mắt vẫn dừng trên người nàng: "Vì sao lại muốn học cưỡi ngựa?"
Phùng Xuân mím môi, thấp giọng đáp: "Sau này theo Nhị đương gia ra ngoài, biết cưỡi ngựa sẽ tiện lợi hơn một chút."
Khẽ nhướng mày, Tiêu Vệ Thừa cúi người ghé sát lại gần: "Thật sao?"
Không gian trước mặt bị hắn xâm chiếm, hơi thở của nàng cũng bất giác trở nên gấp gáp. Lùi về sau né tránh một bước, nàng nói: "Đương nhiên... là thật ạ."
Giọng điệu có chút vấp váp, Tiêu Vệ Thừa cong cong mi mắt, thu người về buông tha cho nàng: "Ta giúp ngươi."
Hắn giúp? Phùng Xuân sửng sốt một chút, lập tức hiểu ra: "Không cần đâu Nhị đương gia, tự ta làm là được rồi."
Tiêu Vệ Thừa chắp tay sau lưng, nghiêng đầu nhìn nàng cười: "Ngươi còn không trèo lên nổi, thì học kiểu gì?"
Phùng Xuân mím môi, chần chừ một lát rồi quả quyết: "Ta lên được, hôm nay không được thì ngày mai, ngày mai không được thì ngày kia, kiểu gì ta cũng tự mình trèo lên được."
Tiêu Vệ Thừa bật cười: "Ngươi có nghị lực này đương nhiên là tốt, nhưng học tập không phải cứ cắm đầu cắm cổ làm bừa là được."
Thái độ chỉ dạy của Tiêu Vệ Thừa rất nghiêm túc, sự e dè của Phùng Xuân đứng trước vẻ mặt đứng đắn của hắn bỗng trở nên thừa thãi và nực cười. Nàng nhớ lại những cú ngã vừa rồi, thầm nghĩ cho dù hắn có thật sự bụng dạ khó lường, thì cái giá đổi lấy việc học được cách lên ngựa cũng đáng.
Thả lỏng tinh thần, nàng làm theo chỉ dẫn của hắn nắm lấy bờm ngựa, gồng chặt cánh tay. Vừa nghe thấy người phía sau khẽ hô một tiếng "nhảy", nàng liền dùng sức bật người lên trên.
Khoảnh khắc cơ thể bay lên không trung, Phùng Xuân đã cảm nhận được sự khác biệt. Có điều nàng vẫn không đủ lực, còn thiếu một chút nữa.
Đang chuẩn bị sẵn tinh thần ngã nhào, đột nhiên có một bàn tay ấm áp bao lấy eo nàng. Bàn tay ấy nâng nàng lên trên, chỉ mượn đúng khoảnh khắc nàng mất đà mà đẩy nhẹ một cái, rồi rời đi ngay tức khắc, kiềm chế mà chừng mực.
Bị sức mạnh này đẩy lên ngựa, Phùng Xuân ngồi trên lưng ngựa, nhất thời chưa kịp hoàn hồn.
Đến khi nàng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt tán thưởng của Tiêu Vệ Thừa, nàng mới mừng rỡ như điên chấp nhận sự thật là mình đã trèo lên được. Dù là nhờ người ta giúp mới lên được, nhưng giờ thì nàng đã nắm được bí quyết rồi!
Nàng đang định nói lời cảm tạ, đã thấy Tiêu Vệ Thừa chắp một tay sau lưng, dặn dò: "Cứ thế mà luyện tập thêm đi, ta đợi tin tốt của ngươi."
Phùng Xuân liên tục dạ vâng: "Đa tạ Nhị đương gia!"
Tiêu Vệ Thừa chỉ đứng yên đó, không nói thêm lời nào. Cảm giác mềm mại nhỏ yếu trong lòng bàn tay giấu sau lưng vẫn còn vương hơi ấm, hắn cười nhạt, ánh mắt nhìn Phùng Xuân càng trở nên thâm thúy.
Hắn xoay người rời đi, vạt áo phiêu dật cuốn theo những chiếc lá khô rụng dưới đất tung bay hệt như một cơn gió vừa lướt qua, nhẹ nhàng múa lượn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)