Trước cửa Thừa Ân Hầu phủ ngựa xe như nước, dưới sự điểm xuyết của những mảnh xác pháo đỏ tươi rải đầy đất lại càng thêm phần vui vẻ náo nhiệt.
Quản gia có nề nếp sắp xếp nha hoàn, gia nhân dẫn khách khứa đi vào trong, dựa theo thân phận và tuổi tác mà dẫn đến những khu vực khác nhau.
Thừa Ân Hầu sinh được quý tử, hôm nay là ngày đầy tháng, ngay từ khi đứa trẻ mới chào đời hắn đã hạ lệnh phải tổ chức thật long trọng. Ngay cả người hầu kẻ hạ cũng đều mặc y phục mới, thể hiện rất rõ sự coi trọng của hắn dành cho đứa trẻ sơ sinh này.
Tranh thủ lúc rảnh tay, quản gia nghiêng người lau đi mồ hôi trên trán. Rõ ràng đã là tháng Chín, tiết trời ngập tràn sắc thu nhưng khi mặt trời lên cao thì trời vẫn nóng nực vô cùng.
Nhẩm tính thời gian, khách khứa hẳn là đã đến gần đủ, quản gia đang định phân phó vài câu thì thấy phía bên kia lại có một cỗ xe ngựa đi tới, phía sau còn kéo theo một chiếc xe chứa hàng được che chắn vô cùng kín kẽ, có vài người hộ tống ở hai bên xe ngựa.
Vừa thấy trận thế này, trong lòng quản gia lập tức dâng lên vài phần nghiêm túc.
Người đến cửa chúc mừng đương nhiên đều mang theo lễ vật, nhưng ai nấy đều mang những thứ gọn nhẹ quý giá, còn dùng xe chứa hàng để chở lễ vật thế này thì đây quả là lần đầu tiên hắn thấy.
Quản gia rảo bước xuống bậc thềm đón tiếp, ánh mắt lướt nhanh qua cỗ xe ngựa một lượt, không thấy gia huy biểu thị thân phận đâu cả.
Khi xe ngựa dừng lại tạo ra động tĩnh cực nhỏ, có thể thấy phu xe và ngựa đều được huấn luyện bài bản. Trong lòng quản gia càng không dám khinh thường, hắn khom lưng cúi đầu, bày ra bộ mặt tươi cười chờ đợi người trên xe lộ diện.
Phu xe đặt ghế giẫm xuống rồi lui sang một bên.
Quản gia cảm thấy tiểu cô nương này trông có vẻ quen mắt, trong đầu vừa lướt qua một tia suy nghĩ thì trước mặt lại xuất hiện một vạt áo màu xanh thẫm, lập tức thu hút toàn bộ tâm trí hắn.
Đó là một nữ tử mặt tròn mắt hạnh. Thông thường mà nói, một cô nương có tướng mạo ngoan ngoãn thế này sẽ không thể áp chế được những bộ y phục có màu sắc quá đậm, nhưng không hiểu sao sắc xanh này mặc trên người nàng lại vô cùng thích hợp, ngay cả hai chữ "ngoan ngoãn" dường như cũng chẳng hề liên quan gì đến nàng.
Ý nghĩ này chỉ xoay chuyển trong đầu một vòng, quản gia đã lập tức thu hồi ánh mắt, tiến lên hành lễ: "Tiểu nhân bái kiến cô nương, không biết phủ thượng của cô nương là..."
"Lan Tẫn."
Họ Lan này không thường thấy, quản gia còn đang suy nghĩ trong đầu xem là gia tộc nào ở kinh thành, đã nghe thấy vị cô nương kia nói tiếp: "Đến Thừa Ân Hầu phủ đòi nợ giúp người ta."
Quản gia ngẩn ngơ một thoáng, khi kịp nhận ra đối phương là khách không mời mà đến, hắn định mở miệng hô hoán cảnh báo nhưng đã bị nữ tử xuống xe đầu tiên bóp chặt cằm, đẩy lùi về sau.
Ngay sau đó, nữ tử kia nở một nụ cười với hắn rồi dùng lực kéo một cái đã tháo khớp cằm của hắn ra, tiếp tục đè chặt khiến hắn không thể động đậy.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
