“Nương, thực ra con đến, một là muốn nói với người chúng con ra riêng rồi, hai là cũng muốn tìm người và cha, mượn chút gạo lương thực…” Khi nói lời này, trên khuôn mặt gầy gò vàng vọt của Cố Ngân Bình, tràn đầy vẻ khó xử.
Nếu không phải trong nhà thực sự không mở nổi nồi, cho dù là cha mẹ ruột của mình, nàng cũng vô luận thế nào cũng không có mặt mũi mở miệng này.
“Mẹ ruột của mình, nói cảm ơn cái gì.” Vương thị lườm nàng một cái, nói: “Cái nhà đó của các con, ta thấy phân ra cũng tốt, con nhìn xem bây giờ con đã gầy thành cái dạng gì rồi.”
Nghe thấy lời này, Cố Ngân Bình khó tránh khỏi xót xa, nhưng không muốn để mẹ ruột cũng buồn theo, vội cười ha hả che giấu đi.
“Nương, con còn trẻ, gầy một chút cũng không sao.”
“Được rồi, trước mặt ta, con cũng đừng giả vờ nữa.” Hai người vào nhà ngồi xuống, Vương thị trực tiếp vạch trần nàng: “Con tưởng ta không biết sao, ở nhà họ Hứa mẹ chồng con thiên vị con út, nhị tức phụ lại là cháu gái ruột của bà ta, chỉ có Thu Sinh là lão đại không được sủng ái nhất. Trớ trêu thay con lại chỉ được một đứa con là Tuệ Nhi, sắc mặt mẹ chồng con lại càng không tốt.
Con và Thu Sinh ngày nào cũng thức khuya dậy sớm, làm việc nhiều nhất, ăn lại là kém nhất, bình thường các con cho dù có được đồ tốt gì, thì cũng chỉ có phần nộp lên trên.”
“Nương, hóa ra người đều biết hết...” Cố Ngân Bình bị mẹ ruột nói trúng, cuối cùng không nhịn được nghẹn ngào.
Vương thị vừa nhìn, vội nói: “Con cũng đừng khóc, làm nương biết những năm nay con chịu khổ rồi, nhưng con rốt cuộc là gả đến nhà họ Hứa, Chu bà tử là mẹ chồng con, bình thường cha mẹ cũng không tiện ra mặt giúp con, làm không khéo ngược lại còn chuốc lấy bực tức cho con.
Nhưng bây giờ nếu các con đã ra riêng, Thu Sinh đối với con cũng tốt, sau này có thể giúp được, ta và cha con, còn có ca tẩu của con, chắc chắn đều sẽ giúp.
Chỉ cần người một nhà đồng tâm hiệp lực, ngày tháng này có khổ đến đâu, trong lòng cũng ngọt ngào.”
Nhận được lời này của mẹ ruột, Cố Ngân Bình gật gật đầu: “Người nói đúng, con và Thu Sinh cũng nghĩ như vậy.”
Nhắc đến trượng phu, Cố Ngân Bình lại nhịn không được cười: “Nương, lần ra riêng này, con mới biết, hóa ra con trong lòng Thu Sinh lại quan trọng đến vậy, mẹ chàng bảo chàng hưu con rồi cưới người khác, chàng lại không nói một tiếng, đi gọi tộc trưởng và thôn trưởng đến, mở miệng liền nói muốn ra riêng.
Mẹ chàng vốn không đồng ý, Thu Sinh nói không ra riêng cũng được, bảo bà ta lấy ra 1 lượng bạc, để đưa con lên huyện thành khám bệnh.
Còn nói sở dĩ những năm nay con không có thêm con, đều là lúc mang thai Tuệ Nhi và ở cữ, mẹ chàng bắt con làm việc quá nhiều, sau này trong thời gian con chữa bệnh đều không thể làm việc được nữa, mẹ chàng nghe lời này chắc chắn không muốn, lúc này mới chia nhà.”
“Thu Sinh thật thà, bình thường nhậm nhục chịu khó, lần này cuối cùng cũng cứng rắn được một lần.” Vương thị không khỏi an ủi gật gật đầu: “Ngày tháng tốt đẹp của các con, còn ở phía sau đấy.”
Cố Ngân Bình nghe vậy rũ mắt cười, lại có chút ngại ngùng: “Chỉ là ra riêng... ngoài vài mẫu ruộng đất, không được chia đồ đạc gì.”
Mẹ chồng nàng là một người lợi hại, ngoài chia cho bọn họ hai bao cám gạo, lại ngay cả ngô cũng không chia cho bọn họ nửa bao, càng đừng nói đến lúa và gạo.
Cám gạo quá thô, làm bánh bao ăn cứa cổ họng, người lớn bọn họ còn đỡ, Tuệ Nhi mới 6 tuổi, ăn cái này chắc chắn là không được, nên nàng mới mặt dày đến nhà mẹ đẻ mượn lương thực.
“Có đất là được.” Vương thị tự nhiên là biết tính người của bà thông gia kia: “Con và Thu Sinh đều là người chăm chỉ, chỉ cần có đất, còn sợ không đào ra được khẩu phần ăn cho cả nhà sao?”
“Vâng, nương nói đúng, con và Thu Sinh cũng đều nghĩ như vậy.” Cố Ngân Bình cười gật đầu, tuy ra riêng cái gì cũng không được chia, nhưng trong lòng lại là sự thoải mái chưa từng có.
Hai mẹ con lại nói chuyện một lúc, Tinh Bảo ở trong sân chơi chán, liền chạy vào.
“Đại cô đại cô, Tuệ Nhi tỷ tỷ đâu, sao không đến tìm Tinh Tinh chơi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
