Hôm qua vội chạy deadline quá, quên không đăng chương mới nên là hôm nay sẽ đăng bù cho mn 2 chương nhé!!! ^^**Edit by Thảo Phạm-Tô Bảo yên lặng thu lại bức tranh trong tay.Ông Tô nén giận dạy bảo: "Hạnh Hân, em gái tặng quà cho con là muốn làm bạn với con, con đẩy con bé ra là sai rồi.”Đứa thứ hai này rất hay quấy khóc, hễ mẹ nói nặng lời một chút là khóc.Quả nhiên, Hạnh Hân lập tức òa khóc, giậm chân hét lớn: “Con không muốn!”Tô Bảo lấy hết dũng khí đưa bức tranh cho Hạnh Hân: “Chị, chị đừng khóc, đây là quà của Tô Bảo..."Hạnh Hân nhìn bức tranh trong tay, đẩy bé ra: "Ai muốn chứ, cút ra ngoài!"Vợ của Tô Tử Lâm là Vệ Uyển nghe thấy động tĩnh, vội nói: "Hạnh Hân, đừng nháo!"(Nghe tên Vệ Uyển tự nhiên lại nghĩ đến nhân vật Vệ Yến Uyển-Lệnh Phi trong Hậu cung Như Ý truyện =)))Nói xong, cô quay sang nói: "Ba, Hạnh Hân còn nhỏ ..."Ông cụ Tô khiển trách: "Còn nhỏ mới phải dạy.
..Ông Tô chỉ vào một trong những bức tranh, hỏi: “Đây là gì?”Tô Bảo lập tức biến thành một bình luận viên nhỏ, vui vẻ giới thiệu: “Đây là hai đứa trẻ đang đi chơi trong khu rừng lạ.”“Ông ơi, nhìn kìa, có một dây leo hoa ở đây! Đây là một chiếc vòng cổ do cô Xuân làm.""Đây là cục đá vỡ thành hai mảnh khi nó lăn xuống núi, cỏ ba lá mọc ra từ vết nứt, đó là chú chó Lucky!"“Hãy nhìn cô Hoa Hoa này, cô ấy đang hếch cằm và nói Hừm, không ai trong số các bạn đẹp bằng tôi, cô ấy là Hoa hoa rất tự tin!"Theo lời giới thiệu của Tô Bảo, Tiểu Ngũ dần trở nên im lặng, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn vào bức tranh của Tô Bảo.Ông Tô rất ngạc nhiên khi thấy mình dường như đang ở trong thế giới hoạt hình của Hayao Miyazaki.
(mình không biết nhân vật này :((( )Những bức tranh của Tô Bảo có màu sắc rực rỡ, mỗi bông hoa và mỗi viên đá đều có sự sống của chúng, lòng người không thể không bình tĩnh khi nhìn vào chúng, ấm áp và chữa lành ...Ông không thể không chụp ảnh và ghi âm lại những lời giới thiệu về bức tranh của Tô Bảo, Sau khi suy nghĩ về nó, ông đã gửi nó cho một người bạn cũ.Người bạn cũ đó là một nhân vật kỳ cựu trong lĩnh vực hội họa, điều mà ông Tô nghĩ là Tô Bảo thích vẽ tranh như vậy, ông muốn thử xem cháu mình có thể lọt vào mắt xanh của đối phương hay không, để đối phương có thể nhận Tô Bảo làm đồ đệ của mình.Khi ông ngoại và cháu gái đang vui vẻ xem tranh, dưới lầu có động tĩnh, người hầu đi lên nói: “Ông chủ, lão phu nhân đã về.”Ông Tô nắm tay Tô Bảo nói: “Đi thôi, bà ngoại đã trở lại."Dưới lầu, Tô Tử Lâm đẩy xe lăn, ngồi ở trên xe lăn, Tô phu nhân run giọng nói: "Tô Bảo đâu.
.
."Bà nói xong ngẩng đầu lên thì thấy một đứa bé trắng như sữa được được Tô lão gia dẫn xuống cầu thang.Bà Tô nhất thời như bị ai đó bóp nghẹn, bà không thể thốt ra một tiếng nào, nhưng hai mắt lại rưng rưng, không kìm được nước mắt, từng giọt từng giọt lặng lẽ rơi xuống.Đây là con của Ngọc Nhi...Con bé giống Ngọc Nhi như đúc….nhưng Ngọc Nhi của bà sẽ không bao giờ quay lại nữa.“Tô Bảo…” Tô phu nhân nghẹn ngào nức nở.Tô Bảo thoát khỏi tay ông Tô, chạy đến bên cạnh bà Tô kêu một tiếng: “Bà ngoại!”Bé do dự một chút, sau đó vươn bàn tay nhỏ bé ra, gắt gao nắm lấy tay Tô lão phu nhân.Tô Bảo hứa với mẹ sẽ chăm sóc bà ngoại thật tốt, sẽ hiếu thảo với bà.Vậy nên, cô bé chắc chắn sẽ cố gắng làm thật tốt!Nghe tiếng bà ngoại, bà Tô ôm Tô Bảo vào lòng mà rưng rưng nước mắt!“Tô Bảo, Tô Bảo bé bỏng của bà…!”Bà cụ khóc lóc thảm thiết, Tô Bảo không biết nên an ủi bà ngoại như thế nào, vươn tay nhẹ nhàng vỗ lưng bà Tô: “Đừng khóc, đừng khóc mà, bà nội, ngoan đừng khóc!"Vệ Uyển dỗ trái dỗ phải, cuối cùng cũng dỗ được Hạnh Hân ra khỏi cửa, nhưng cô lại nhìn thấy bà Tô và Tô Bảo đang ôm nhau khóc dưới lầu.Ông Tô thấp giọng nói: Được rồi, đừng khóc, Tô Tử Lâm yên lặng lấy khăn giấy cùng nước ra phục vụ.Hạnh Hân ôm búp bê lại nổi giận.Tại sao bà của cô biến thành thế này?Con nhóc giật đồ chơi của cô ấy, thậm chí cả ông bà của cô ấy!Hạnh Hân mất bình tĩnh, quay đầu chạy lên lầu, nhưng khi đi ngang qua phòng của Tô Bảo, liền nghe thấy tiếng lạch cạch."Tội nghiệp ha ha, Yashasha! Harry Potter cưỡi chổi kêu quạc quạc!"Hạnh Hân nhất thời bị hấp dẫn, đẩy ra cửa phòng Tô Bảo, chỉ thấy trên giá treo có một con chim xanh.Mắt cô sáng lên, cô lập tức chạy vào trong!.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

