Lời nói đầu:Đây là lần đầu tiên mình nhận dịch với edit truyện nên nếu văn phong có gì chưa ổn thì mọi người hãy góp ý và thông cảm cho mình với, đừng vội ném đá mình, tâm hồn mình thật sự mong manh dễ vỡ lắm nha.
Mình sẽ cố gắng ra truyện nhanh nhất có thể, mong mọi người ủng hộ.À còn một điều nữa là truyện chỉ được đang tại web truyện và truyệnhd, đây là tâm huyết đầu tay của mọi mong rằng mọi người giơ cao đánh khẽ, đừng bê nó đi đâu cả, pờ li!!!!!Được rồi vào việc thôi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
Kamsamita!!! *****Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thắng, nhà họ Lâm.Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm nét nhân văn cho gia đình họ Lâm vốn lạnh lùng.Đột nhiên, một tiếng hét xuyên qua hoàng hôn."A ——"Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang!Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta.Lâm Phong, gia chủ Lâm gia, lo lắng hỏi: "Cầm Tâm, em thế nào rồi?"Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Phong ca ca, đau quá.
.
Không phải con!" Tiếu Tô Bảo cắn cắn môi, trên mặt tràn đầy ngoan cố.Lâm Phong nghe vậy càng thêm tức giận: "Không phải là mày, chằng lẽ là dì của mày tựu mình đẩy ngã sao? Cô ấy đang mang thai sáu tháng, tự mình làm ngã thì có ích lợi gì!"Hắn không khỏi nghĩ tới Mộ Cầm Tâm chảy máu đầm đìa trong bệnh viện, bác sĩ đã phẫu thuật cho cô ấy trong tình trạng nguy kịch, nhưng khi ấy, cô vẫn nói với hắn đừng trách Tô Bảo!Nói Tô Bảo còn nhỏ như vậy, không có mẹ rất đáng thương, sợ sau khi em trai sinh ra sẽ không còn được yêu thương, cho nên không cố ý đẩy cô.Lâm càng nghĩ càng tức giận, anh ta vừa đánh vừa mắng: "Còn ngụy biện! Còn ngụy biện!"Một lời nói ra là một lần cây gậy rơi trên người Tô Bảo.Anh ta đánh mạnh đến mức không biết điện thoại của mình rơi ra ngoài, anh ta không dừng lại cho đến khi Tô Bảo bị đánh đến tê liệt trong tuyết."Ngươi cứ quỳ ở đây đi! Khi nào thì dì ngươi xuất viện, thì ngươi mới được đứng dậy!"Lâm Phong kéo cà vạt, buông gậy rời đi.Gần đây anh ta đã chán đủ rồi, công ty gặp vấn đề lớn, anh ta đã cầu xin giúp đỡ nửa tháng rồi cũng không thấy bóng dáng ai.Hôm nay, Mộ Cầm Tâm lại ngã cầu thang, đứa con trai sáu tháng tuổi của cô bị sảy thai chết yểu, hạt giống duy nhất mà nhà họ Lâm hy vọng đã không còn nữa.Làm sao hắn có thể không bực mình khi hai điều liên tiếp khiến hắn ta gần như kiệt sức? Tất cả những gì hắn có thể làm là trút tất cả lên Tiểu Tô Bảo.Con thỏ của Tiểu Tô Bảo đã bị đập nát từ lâu, bé vùng vẫy để đứng dậy, nhưng lại ngã phịch xuống tuyết...Bé cảm thấy rằng bé có thể sẽ chết.Bé có thể gặp mẹ sau khi bé chết không?Lúc này, một thanh âm mơ hồ vang lên bên tai Tiểu Tô Bảo:【 Tiểu Tô Bảo, mau gọi cho cậu út! ] [ Cậu út của bạn tên là Tô Dịch Thần, số điện thoại của chú ấy là 159xxxxx...]"Đang gọi..." Tiểu Tô Bảo mở mắt ra và nhìn thấy một chiếc điện thoại di động màu đen trong tuyết, bản năng sinh tồn khiến bé liều mạng bò đến gần nó ."159..."Tiểu Tô Bảo run rẩy, ngón tay cứng ngắc không ngừng cử động, hồi lâu mới bấm được điện thoại...**Cùng lúc đó.Trong sân một ngôi nhà ở Kinh ĐôÔng Tô đang hỏi:“Một năm đã trôi qua, Tô Dịch Thần, con nói năm nay con có thể thi đỗ trưởng khoa sao!?”Tám anh em nhà họ Tô mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, Tô Dịch Thần sờ sờ mũi.Đột nhiên, ông lão chuyển đề tài, đột ngột hỏi: “Còn nữa, tìm bốn năm rồi, vẫn chưa tìm được em gái của ngươi sao?”Sắc mặt của tám anh em nhà họ Tô đều biến sắc, mím môi im lặng, mấy anh em vừa rồi còn trong trạng thái vào tai trái, đi ra tai phải, bây giờ lại hiện lên nét buồn bã trên khuôn mặt.Em gái của họ, Tô Cẩm Ngọc, được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu nguyên bào từ khi còn nhỏ, cô ấy đã được truyền máu, chống nhiễm trùng và thay thế tủy xương ...Nhà họ Tô đã chăm sóc cô ấy cẩn thận trong hai mươi năm.
Thấy rằng tình trạng của cô ấy ngày càng trở nên tồi tệ hơn, nó thậm chí còn ảnh hưởng đến não và trí nhớ của cô ấy...Bốn năm trước , cô ấy đột ngột biến mất.Tô Dịch Thần là bác sĩ điều trị của Bệnh viện Ung thư tỉnh, anh ấy chịu trách nhiệm điều trị cho Tô Cẩm Ngọc.Ngày hôm đó, anh ấy định đi cứu một bệnh nhân đang nguy kịch, và duy chỉ một lần đó ...!Tô Cẩm Ngọc bị lạc.Trong bốn năm qua, anh luôn dằn vặt trong sự tự trách và hối hận, anh đã từng có một tài năng y học vô song, nhưng lại không thể tiến bộ trong bốn năm này.Trong số tám người con trai của gia đình họ Tô, chỉ có Tô Cẩm Ngọc là con gái duy nhất.Sau khi con gái mất tích, bà Tô đột ngột đổ bệnh, tính tình ông Tô ngày càng quái đản.Mọi người trong gia đình đều cảm thấy có một tảng đá lớn đè lên người khiến họ không thở được.Tô Nhất Trần, con trai cả của nhà họ Tô, người đứng đầu đế chế kinh doanh của nhà họ Tô, làm việc liên tục cả ngày lẫn đêm, sức khỏe ngày càng kém, ngày nào cũng phải uống thuốc.Tô Nhạc Phi, con trai thứ hai của Tô gia , cơ trưởng xuất sắc nhất của S Airlines, đã nghỉ ngơi ở nhà trong bốn năm vì trượt kỳ kiểm tra tâm lý.Con trai thứ ba của Tô gia ...Không khí rơi vào im lặng.Lúc này, điện thoại di động của Tô Dịch Thần đột nhiên vang lên!.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

