Lý lão thái vừa nghe hai mươi lượng, tức đến suýt ngất ngay tại chỗ.
“Hai mươi lượng? Ngươi thèm bạc đến phát điên rồi à? Có bán ngươi đi cũng chẳng đáng hai mươi lượng!”
Giang Thanh Nguyệt chẳng hề để ý, vỗ tay: “Không sao, cho hay không hoàn toàn tự nguyện. Không cho thì chúng ta báo quan thôi!”
Thái độ không còn đường thương lượng ấy khiến Lý lão thái tức đến giậm chân liên tục.
Ba người nhị phòng Giang gia cũng chẳng khá hơn.
Vợ chồng nhị phòng vốn muốn gả con gái vào nhà giàu có trên trấn nên từ nhỏ đã chăm chút bồi dưỡng, ăn tiêu tiết kiệm.
Nhờ khéo nịnh nọt lấy lòng, họ mới dành dụm được chừng ấy của hồi môn từ quỹ chung trong nhà.
Giang Thúy Thúy càng ôm cha nương khóc đến chết đi sống lại.
Người mình thích bị Giang Thanh Nguyệt cướp mất còn chưa tính, giờ của hồi môn cũng bị nàng lấy đi, vậy nàng ta chẳng còn gì nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

