Giang Thúy Thúy kéo Lưu Tú Nga bên cạnh tới: “Ngươi nói cho nhị tẩu ngươi! Đừng giả ngu với ta!”
Lúc đó tẩu rõ ràng bảo đảm với ta tuyệt đối không nói cho người khác! Bây giờ không chỉ nói ra mà còn hại người, chẳng phải tự làm tự chịu sao! Liên quan gì tới bọn ta?”
Nói xong, Tống Đông Mai còn không quên nhổ một cái về phía Giang Thúy Thúy, châm chọc: “Mùi trên người ngươi ghê tởm chết đi được. Nhìn là biết chắc chắn không dùng phương thuốc của tam tẩu ta. Ai biết các ngươi có phải cố ý tới làm người khác buồn nôn không, vậy mà còn có mặt mũi tới tính sổ.”
Nói rồi nàng bịt miệng lùi lại mấy bước.
Giang Thúy Thúy bị nàng chọc tức muốn hộc máu, hung hăng lườm Lưu Tú Nga: “Rốt cuộc là chuyện gì? Không phải ngươi nói tuyệt đối không có vấn đề sao?”
Lưu Tú Nga giật mình: “Ta tuyệt đối không nghe nhầm, thật sự là Đông Mai chính miệng nói. Ta với ngươi không oán không thù, sao có thể hại ngươi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

